⬅ Trước Tiếp ➡

Đường Tử Nhu thấy ánh mắt cô, rốt cuộc, sự lo lắng dưới đáy mắt cũng không che giấu được nữa "Bác biết, con trai bác đã làm rất nhiều chuyện khiến cháu không vui, nhưng thằng bé thật sự rất yêu cháụ Mặc dù bác không biết mấy ngày nay đã xảy ra chuyện gì, nhưng nó cứ dồn hết từ tinh thần đến sức khỏe vào công việc, như là không muốn sống nữa vậy. Bác thật sự rất lo cho nó."
Cố Tĩnh Đình nhìn Đường Tử Nhu, tɾong mắt cô lộ ra chút kinh ngạc ngay tức khắc.
Người phụ nữ này cũng sẽ lo lắng cho Đường Diệc Sâm sao? Nói đùa à?
"Cô Cố." Đường Tử Nhu thật sự đã rất hối hận "Diệc Sâm thật sự rất yêu cháu, cũng rất cần cháụ"
"Thằng bé không biết cách yêu, bởi vì trước giờ nó đều chưa từng có được tình yêụ Cô Cố, nếu cháu đồng ý thì đi nhìn Diệc Sâm một chút đi, chỉ có cháu mới có thể giúp thằng bé thôi, được không cháu?"
Cố Tĩnh Đình không nói gì, cô cầm cốc nước trên bàn lên, uống một ngụm. Sau đó đặt cốc xuống, nét mặt hết sức bình tĩnh.
"Bà Đường, bác nói xong chưa?"
"..." Phản ứng của cô không nằm tɾong mong đợi của Đường Tử Nhu "Cô Cố, cháu tức giận ư?"
"Tức giận?" Cố Tĩnh Đình thấy buồn cười, nhưng cô không cười nổi, tɾong mắt cô chỉ có sự lãnh lẽo vô tận "Đường Diệc Sâm bận rộn với công việc không phải là chuyện tốt sao? Có gì mà phải lo lắng? Bà Đường, chắc hẳn bác phải vui mừng mới đúng."
Sắc mặt Đường Tử Nhu có chút lúng túng, hơi cúi đầu xuống nhìn cốc nước trên bàn.
"Bác biết chứ, thật ra thì bác không có phải là một người mẹ đúng mực. Mấy năm nay bác vẫn luôn sống tɾong thế giới của bản thân. Bác không ra khỏi đó, cũng không cho phép ai đến gần. Diệc Sâm đã sống rất vất vả. Nếu thật sự có cái gì sai, cũng là do bác sai, tất cả mọi chuyện đều là lỗi của bác. Bây giờ bác rất hối hận, rất tự trách."
Những điều trước đây đều là lỗi của bà, thế nhưng từ nay về saụ Bà thật lòng hy vọng rằng con trai mình có thể hạnh phúc.
Người Đường Diệc Sâm yêu là Cố Tĩnh Đình, hạnh phúc của thằng bé chỉ có thể là Cố Tĩnh Đình.
"Bây giờ bác mới nói những lời này, không cảm thấy quá trễ rồi à?"
Cố Tĩnh Đình hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt lạnh như băng.
Cho dù Đường Tử Nhu không muốn đứa bé được sinh ra đi chăng nữa, thì đó cũng là máu mủ của bà ta mà. Sao bà ta có thể đối xử với một đứa bé như vậy chứ?
Bây giờ cô vẫn còn nhớ rõ khoảnh khắc lúc cô được nghe về thời thơ ấu phải chịu nhiều cực khổ của Đường Diệc Sâm, tɾong lòng cô lúc ấy hiện ra toàn những cảm xúc đau lòng.
Cô chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một người mẹ đối xử với đứa con ruột của mình như vậy.
Bây giờ Đường Tử Nhu hối hận sao? Biết quan tâm đến con trai rồi?
Để được gì chứ?
Chỉ cần bà ta có một chút ý thức của người làm mẹ thôi, Đường Diệc Sâm sẽ trở nên tiêu cực như vậy sao?
Vì để đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, làm tổn thương lần lượt từng người phụ nữ ư?
Đặc biệt là Hướng Noãn, mặc dù the0 một hướng nào đó thì Hướng Noãn chính là tình địch của cô, nhưng điều này không có nghĩa là cô sẽ tha thứ cho cách làm của Đường Diệc Sâm.
Là một người đàn ông đều sẽ không dùng thủ đoạn như vậy để đối phó với người mình yêu, đã thế còn là một cô gái yêu anh nữa.


⬅ Trước Tiếp ➡