⬅ Trước Tiếp ➡

"Em không biết." Đường Diệc Sâm hít một hơi thật sâụ Quá khứ với Hướng Noãn là điều anh không thể trốn tránh, nhưng đó cũng là điều mà anh không muốn vạch trần ra trước mặt Cố Tĩnh Đình nhất.
Anh đã từng khốn nạn như thế, đã từng thậm tệ đến vậy.
"Anh, anh đã từng mắc nợ Hướng Noãn. Cho nên, anh mới muốn bồi thường cho cô ấy..."
"Thứ tình cảm này chỉ là áy náy, nó không hề liên quan đến tình yêụ" Đường Diệc Sâm biết có lẽ anh nói như vậy chỉ khiến Cố Tĩnh Đình càng xem thường mình hơn, nhưng đó là sự thật "Cảm xúc của anh đối với Hướng Noãn chỉ có áy náy. Đối với Tiểu Kiệt cũng vậy. Tĩnh Đình, người anh yêu vẫn luôn là em, không có ai khác."
Cố Tĩnh Đình im lặng, nhìn vào mắt Đường Diệc Sâm, cô có thể nhìn thấy sự chân thành tɾong ánh mắt của anh.
"Đường Diệc Sâm rất yêu cô. Anh ấy đã thay đổi rất nhiều vì cô."
Khóe môi mím chặt, Cố Tĩnh Đình nhìn Đường Diệc Sâm chăm chú.
Trong đôi mắt tɾong trẻo, tɾong suốt như nước mùa thu của cô thiếu đi tình yêu dạt dào khi cô nhìn anh trước đây.
Hiện giờ chỉ còn lạnh nhạt và bình tĩnh.
Dù Đường Diệc Sâm có làm như thế nào cũng không thể tìm ra một chút dấu vết liên quan đến anh ở tɾong đó.
Cô không còn yêu anh nữa sao? Đường Diệc Sâm không tin, không kiềm chế được vòng qua bàn làm việc, đi tới bên cạnh cô, cúi người xuống nhìn thẳng vào mắt cô.
"Tĩnh Đình, anh yêu em."
Một câu nói rất tầm thường nhưng lại là câu nói thể hiện tình cảm của anh rõ ràng nhất.
Không cố ý nâng cao giọng điệu của mình. Cũng không có vẻ khoa trương, phóng đại.
Anh nhìn cô, tɾong đôi mắt sâu thẳm như đại dương để lộ ra ngoại trừ chân thành, cũng chỉ có tình yêụ
Đôi môi mỏng đã từng lạnh lùng hờ hững, lúc này hơi mím chặt, hai tay đặt lên tay vịn trên ghế ngồi của cô.
Anh nửa quỳ ở đó, hai mắt sáng rực nhìn cô. Nơi đó hiện lên sự chờ mong quá rõ ràng.
Phản ứng tránh né lúc đầu của Cố Tĩnh Đình hơi khựng lại. Bất động, nhìn anh chằm chằm.
Bốn mắt nhìn nhau, cô cố gắng giữ bình tĩnh nhưng lại không thể khống chế được nhịp tim ngày càng đập nhanh hơn, hơn nữa không chỉ nhanh một nhịp.
Cô im lặng, anh không bỏ cuộc, cố chấp muốn một câu trả lời.
Anh cũng hiểu con đường này gian nan và khó đi hơn trước đây rất nhiềụ
Cố Tĩnh Đình tuyệt đối sẽ không tha thứ cho anh nhanh đến vậy. Thế nhưng, anh không thể vì cô không tha thứ mà từ bỏ cơ hội cầu xin cô tha thứ, cầu xin được ở bên cô.
Trong phòng làm việc rộng lớn chỉ còn sự tĩnh lặng, thứ duy nhất có thể nghe thấy chính là âm thanh của máy điều hòa thổi gió giữa phòng.
Nhiệt độ tɾong phòng làm cao, nhưng Cố Tĩnh Đình lại bắt đầu cảm thấy có hơi khó chịu dưới cái nhìn chăm chú của Đường Diệc Sâm.
Muốn quay mặt lại, nhưng lại không muốn làm ra loại chuyện trốn tránh như vậy.
Khẽ nghiến răng, đột nhiên cô bật cười.
"Đương nhiên tôi biết anh yêu tôi."
Cô nghiêng đầu, tɾong đôi mắt xinh đẹp hiện lên sự châm biếm vô tận "Tình yêu của anh chính là trước mặt một kiểu, sau lưng một kiểụ Tình yêu của anh chính là miệng nói sẽ không lừa dối tôi, sẽ không làm tôi tổn thương, nhưng quay người lại trêu đùa tôi tɾong lòng bàn tay, tình yêu của anh chính là miệng nói yêu tôi, nhưng lại muốn chịu trách nhiệm với một người phụ nữ khác."


⬅ Trước Tiếp ➡