Chương 904
"Đường Diệc Sâm. Đúng là tôi vẫn còn yêu anh." Có một số việc, lúc này nhớ lại vẫn cảm thấy vết thương tɾong tim nhói đau, không nhớ không có nghĩa là không đaụ
Sắc mặt Đường Diệc Sâm có hơi không tự nhiên, nhưng cảm xúc này chỉ thoáng quá "Tĩnh Đình, anh không nghĩ đến việc chịu trách nhiệm với Hướng Noãn, anh đã nói với cô ấy từ trước rằng anh sẽ không cưới cô ấy, anh chỉ... chỉ thấy áy náy với cô ấy mà thôi."
"Anh làm cô ấy tổn thương, anh áy náy, vậy anh đi chịu trách nhiệm với cô ấy là được rồi." Cố Tĩnh Đình không hề khoan nhượng "Anh không chịu trách nhiệm với cô ấy mà lại chạy tới dây dưa với tôi, chẳng lẽ anh không thấy áy náy với tôi sao?"
"Còn nữa, người anh mắc nợ không chỉ mình Hướng Noãn, anh cũng mắc nợ tôi, sao tôi có thể biết được anh vì áy náy, muốn chịu trách nhiệm hay vì yêu tôi nên mới muốn ở bên tôi chứ?"
Ánh mắt Cố Tĩnh Đình khẽ chuyển, tɾong đó hiện lên một tia giảo hoạt "Tình yêu, không phải thứ dùng miệng nói đâụ"
Ý tại ngôn thoại, tất cả những gì Đường Diệc Sâm làm đều chỉ là nói mồm mà thôi.
Im lặng, không phải Đường Diệc Sâm bị Cố Tĩnh Đình nói đến mức không cãi vào đâu được, chỉ là anh không biết tɾong lúc anh làm sai, lòng tin của Cố Tĩnh Đình đối với anh đã mất sạch sẽ như vậy.
"Đúng là tình yêu không chỉ nói bằng miệng. Tĩnh Đình, anh sẽ dùng hành động để chứng minh với em rằng tình yêu của anh dành cho em là thật lòng chứ không phải là nói mồm."
"Vậy sao?" Cố Tĩnh Đình không muốn tin nữa "Dù sao thì lúc nào anh cũng như vậy, lúc nào cũng nói lời dễ nghe. Nhưng đến lúc thực sự xảy ra chuyện thì chắc chắn anh sẽ lựa chọn lừa dối, làm tôi tổn thương làm cái giá phải trả. Đường Diệc Sâm, tôi nói cho anh biết, tôi không cần một người đàn ông như anh."
"Anh thề, anh sẽ không như vậy nữa." Đường Diệc Sâm đã không còn chuyện gì giấu giếm Cố Tĩnh Đình nữa "Anh sẽ chứng minh cho em xem."
Lại là im lặng, Cố Tĩnh Đình không đáp lại lời thề thốt của anh, Đường Diệc Sâm cũng không nản lòng.
"Tĩnh Đình, cho anh một cơ hội, để anh bảo vệ em, được không?"
Vẫn là im lặng, bây giờ Cố Tĩnh Đình không muốn dễ dàng tha thứ cho Đường Diệc Sâm nữa.
Mặc dù cô không trả lời anh nhưng cũng không đẩy anh ra, càng không giống như lần trước, một mực đòi đuổi anh đi.
Dù thế nào thì đó cũng là một tiến bộ rồi. Đường Diệc Sâm hơi nhếch khóe môi, không chút nghĩ ngợi ôm Cố Tĩnh Đình vào lòng mình.
Chỉ mới mấy ngày ngắn ngủi không ôm cô mà anh đã cảm thấy như cách cả một thế kỷ. Việc tàn nhẫn nhất trên đời này chính là để bạn có được nhưng sau đó lại mất đi.
Mà anh đã trải qua nỗi thống khổ khi mất đi Cố Tĩnh Đình hai lần, anh tuyệt đối không muốn trải qua lần thứ ba nữa, anh nghĩ nếu còn xảy ra một lần nữa, anh sẽ phát điên mất.
Ôm chặt lấy cô không chịu buông tay. Chỉ cần cô không đẩy anh ra thì chính là cô không từ chối.
Hành động của anh khiến Cố Tĩnh Đình hơi nhíu mày, muốn đẩy anh ra nhưng anh lại cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên cánh môi cô.
Cố Tĩnh Đình hơi ngẩn người, vốn dĩ cánh môi của cô hơi mở, lúc này đột nhiên bị anh hôn lấy, nhất thời không kịp đẩy anh ra, vậy mà lại để anh đạt được.