Chương 902
"Tằng Bộ Vân tới đây làm gì?" Đương nhiên Đường Diệc Sâm biết thân phận của Tằng Bộ Vân.
Anh còn biết mấy tháng nay, Tằng Bộ Vân và Tằng Ngọc Linh quậy Ngạo Thiên Bang đến long trời lở đất. Sau một phen tranh qua đâύ lại, cuối cùng Tằng Bộ Vân cũng g͙iành chiến thắng, đá Tằng Ngọc Linh xuống đài, một bước nhảy vọt lên làm bang chủ của Ngạo Thiên Bang.
Nhưng có điềụ.. đúng là anh không biết tình cảm của Tằng Bộ Vân đối với Cố Tĩnh Đình đã sâu nặng̝ đến mức độ này. Thế mà vừa giải quyết đám người có suy nghĩ gian dối xong đã lập tức đến tìm Cố Tĩnh Đình ngay. Như vậy chứng tỏ điều gì?
Cố Tĩnh Đình không trả lời câu hỏi của anh, tầm mắt dừng lại ở tấm danh thiếp trên mặt bàn.
Cô đang nghĩ xem phải làm sao mới có thể thuyết phục Diêu Hữu Thiên đồng ý hợp tác với Cố thị. Dù sao một khi dự án hợp tác thành công, đối với doanh nghiệp Chính Phát mà nói cũng chỉ có lợi chứ không có hại.
Có lẽ, có thể để Tiểu Lâm đi điều tra tài liệu của Diêu Hữu Thiên này xem cô ấy có nhược điểm gì...
"Tĩnh Đình."
Giọng nói của Đường Diệc Sâm lại tiến gần cô hơn một chút. Tấm danh thiếp trên tay cũng bị anh lấy đi.
Cô không thể không ngẩng đầu lên nhìn vào mắt Đường Diệc Sâm.
Ở đó. Có rất nhiều cảm xúc phức tạp.
Dịu dàng, cuồng nhiệt, áy náy, hối hận, tràn đầy tình yêu và dè dặt.
Mà ánh mắt có thể dễ dàng nhận ra nhất, trực tiếp nhất lại là chờ mong.
Anh nhìn cô chờ mong, chờ cô cho anh một câu trả lời. Cô biết.
Đôi môi gợi cảm mím chặt lại thành một đường thẳng, cảm xúc tɾong mắt Cố Tĩnh Đình không buồn bã cũng không vui vẻ.
"Có việc gì?"
Cô thực sự rất bình tĩnh, cực kỳ bình tĩnh.
Dáng vẻ bình tĩnh ấy khiến lòng Đường Diệc Sâm vô cùng khó chịụ
Cảm thấy hình như người đau khổ vì tình yêu, vì tình yêu mà khốn khổ chỉ có một mình anh.
Mà cô, sau khi rời khỏi Đường Diệc Sâm anh lại vẫn có thể điềm nhiên như không, thoải mái, thản nhiên đến thế.
"Tĩnh Đình." Đường Diệc Sâm chống hai tay lên bàn làm việc, dáng người cao lớn của anh đứng trước mặt cô, bàn làm việc rộng rãi bỗng chốc trở nên rất nhỏ bé.
Lông mày của Cố Tĩnh Đình nhíu chặt lại, cả người hơi tựa vào lưng ghế.
Lông mày của Cố Tĩnh Đình nhíu chặt lại, cả người hơi tựa vào lưng ghế.
Thật ra động tác lui về phía sau của Cố Tĩnh Đình rất nhẹ nhưng Đường Diệc Sâm vẫn nhận ra
Trong mắt hiện lên một tia ảm đạm, nhưng rất nhanh biểu cảm đó đã bị anh giấu đi.
Bàn tay đặt trên cạnh bàn hơi siết lại, cuối cùng lại thu về.
Ánh mắt nhìn Cố Tĩnh Đình rất chăm chú, tɾong đó có rất nhiều cảm xúc đang lưu chuyển, cuối cùng tất cả biến thành bất lực.
Phải, là bất lực. Thật ra đời người có rất nhiều nỗi bất lực. Mà mỗi một nỗi bất lực đều là thứ mà anh không thể trốn tránh.
"Hướng Noãn về Mỹ rồi." Đường Diệc Sâm biết cô rất để ý đến sự tồn tại của Hướng Noãn "Lúc trước, cô ấy bị Hiên Viên Diệu uy hiếp nên mới..."
Sự hận thù tɾong lòng đối với Hiên Viên Diệu lại tăng thêm một bậc.
Nếu không phải ông ta càn quấy thì sao anh đến mức bị động như vậy chứ?
"Tôi biết." Cố Tĩnh Đình thản nhiên nói "Hôm đó anh đã nói lúc ở quán cà phê rồi."