Người Tình Bí Ấn
Chương 1252
⬅ Trước Tiếp ➡

Hiên Viên Diệu nhìn thấy tia tàn nhẫn hiếm có tɾong mắt Lý Đan Kỳ, tâm trạng trầm uất càng thêm nặng̝, thế nhưng trên mặt lại không biểu lộ ra một chút nào.
“Nếu anh muốn cướp con em, em nghĩ bây giờ em có còn được nhìn thấy con bé không?”
Lý Đan Kỳ khẽ run lên, đây là sự thật.
Nếu Hiên Viên Diệu thực sự muốn cướp mất con cô, chắc chắn sẽ có cách.
Thế nhưng…
“Hiên Viên Diệu, đây là con tôi, con bé rất quan trọng với tôi, mong anh nể mặt mà nhẹ tay cho.”
Nể mặt nhẹ tay?
Chuyện này có thể lấy bốn chữ ấy để hình dung sao?
Hiên Viên Diệu tɾong lòng càng phiền muộn thì ngoài mặt lại càng thoải mái.
“Đương nhiên anh sẽ không cướp mất con em.” Hiên Viên Diệu tiến lên vài bước rồi ngồi ở mép giường Lý Đan Kỳ.
Nhìn cô nằm trên giường “Anh chỉ là đem hai mẹ con em ở bên cạnh mình thôi.”
“Không thể.” Lý Đan Kỳ lắc đầu, quay người đi không nhìn Hiên Viên Diệu “Tôi không tha thứ cho anh, cũng không muốn con tôi lớn lên bên cạnh anh.”
“…” Hiên Viên Diệu nhe0 mắt nhìn một bên sườn mặt xinh đẹp của cô “Lý Đan Kỳ, có vài việc, không phải em cứ không đồng ý là được.”
“Hiên Viên Diệu, anh bụng đau vô cùng, cô lại nằm lại.
Hiên Viên Diệu sợ cô cử động lung tung, liền đưa tay giữ lấy bả vai cô.
Cô không thể động đậy, chỉ có thể trừng mắt nhìn anh “Tôi nói cho anh biết, anh tưởng tôi sẽ đồng ý để con bé cạnh anh, rồi sau này lớn lên trở thành cái loại tàn nhẫn vô tình, giết người như ngóe như anh ư? Anh mơ đi ”
Trước cái kiểu hình dung của cô, vẻ mặt dần dần nhuốm màu tức giận.
Lý Đan Kỳ không chút sợ hãi, mở miệng nhìn anh “Chẳng lẽ không đúng à? Anh giết người không chớp mắt lấy một cái, tàn nhẫn máu lạnh vô tình. Anh tưởng tôi mong con lớn lên thành cái giống như anh sao?”
“Nếu con bé đã là con gái anh, đương nhiên anh phải gánh vác trách nhiệm.”
“Trách nhiệm? Trách nhiệm giết người à?”
“Không phải ai tɾong Long Đường cũng đều giết người.”
“Có gì khác nhau à? Cho dù chính bản thân không động tay giết người, nhưng đứng nhìn thì ít lắm sao?” Tâm tình Lý Đan Kỳ bị kích động, bụng lại đaụ
Cô nuốt bước bọt, không muốn nói nữa.
Hiên Viên Diệu buông tay ra, lại ngồi xuống lần nữa “Vậy em muốn sao?”
“Tôi sẽ không quay trở lại Long Đường, con gái tôi cũng không.”
Lý Đan Kỳ nhớ tới khuôn mặt đứa con gái nhỏ nhắn, hồng hồng đáng yêu của mình, lại tưởng tượng tiếp nếu con bé phải sống tɾong Long Đường, thì sau này sẽ trở thành người thế nào chứ?
Cô không dám nghĩ nữa, cũng không hy vọng gì nữa.
“Đan Kỳ.” Hiên Viên Diệu khẽ nói “Hình như em quên, con gái là của anh, mà em cũng là của anh.”
Hiên Viên Diệu đưa tay nhẹ xoa má cô “Để em chạy mất một lần, là lỗi của anh, nhưng em nghĩ anh còn để em chạy mất lần hai sao?”
“Anh đã để sai sót một lần, em nghĩ, sẽ còn có lần thứ hai sao?”
Lạnh lùng thế này, là giọng điệu thường ngày của Hiên Viên Diệụ
Sắc mặt Lý Đan Kỳ khó coi, lòng ngổn ngang cảm xúc.
Có giận dữ, có bất công, có hoảng hốt, có lúng túng, cũng có lo sợ.
Thế nhưng tất cả những cảm xúc ấy đều chẳng bằng tình yêu của cô dành cho con gái.
Cô tuyệt đối sẽ không bao giờ để Hiên Viên Diệu đưa con đến cạnh anh ta.


⬅ Trước Tiếp ➡