Chương 1253
Tát cả những cảm xúc ấy dâng trào, nhưng vẫn không vượt qua được tình yêu con của cô “Tôi đã có thể chết một lần, thì cũng có thể chết hai lần.”
“Nếu anh dám đem con gái về Long Đường, biến con bé trở thành cái loại như anh, tôi sẽ chết cho anh xem.”
“Đừng có dùng cái chết đe dọa anh. Em biết không, anh luôn có cách khiến em phải sống.”
Cho dù có phải bẽ gãy chân tay cô, anh cũng phải giữ được cô bên cạnh.
Anh mất cô tɾong gần một năm, vậy là quá đủ rồi. Anh không thể nào chịu nổi lần hai nữa.
“Không phải tôi uy hiếp anh, Hiên Viên Diệu, tôi từng suýt chết một lần rồi, tôi chẳng sợ gì hết nữa. Bây giờ tôi chỉ cần con gái được ở với tôi, sống như một người bình thường.”
“Cái gì gọi là sống như người bình thường?”
Hiên Viên Diệu nhướng mày, tɾong mắt lộ ra vẻ không đồng tình.
“Không dính dáng gì đến hắc đạo, sống một cuộc sống như người bình thường vẫn sống, đi học, đi làm, có cuộc sống của riêng mình. Đến lúc con bé lớn lên, tìm một người đàn ông yêu thương mình rồi kết hôn, sinh con. Giống như bao người khác trên thế giới này, cùng người mình yêu chầm chậm g͙ià đi.”
Bình yên, nhẹ nhàng qua một đời như thế.
“Ý em là, em muốn con gái của Hiên Viên Diệu anh trở thành một kẻ vô dụng͟͟ thế sao?”
“Đó không gọi là vô dụng͟͟, người giống như anh, vĩnh viễn sẽ chẳng bao giờ hiểu nổi đâu, một cuộc sống rất đỗi bình thường như thế mới là hạnh phúc.”
Một đời con người, sống vì điều gì?
Tiền tài? Địa vị? Của cải? Hay danh lợi?
Với một kẻ mất cha mẹ quá sớm như Lý Đan Kỳ mà nói, thứ mà cô khát cầu nhất, là một mái ấm hạnh phúc.
Cô càng không hy vọng con của mình, cũng phải chịu đựng một cuộc sống thế này.
Thế nhưng việc ấy, Hiên Viên Diệu không bao giờ có thể hiểu được.
Hiên Viên Diệu nhe0 mắt nhìn Lý Đan Kỳ trước mặt, không nói lời nào.
Mà anh không nói, Lý Đan Kỳ cũng không mở miệng, nhắm mắt lại ngủ.
Cô không phải một kẻ bốc đồng. Cô biết lúc này việc cần làm nhất là phải chú ý đến sức khỏe của bản thân, tranh thủ thời gian để phục hồi cơ thể.
Chỉ có như thế, cô mới thể đưa con gái rời đi.
Nhưng trước đó, cô vẫn kịp mở to mắt liếc Hiên Viên Diệu một cái “Hiên Viên Diệu, đừng ép tôi phải hận anh.”
Nếu anh ta dám trộm đem con gái cô đi, cô nhất định sẽ không tha cho hắn.
Hiên Viên Diệu không nói gì, nhìn cô nhắm mắt lại ngủ.
Ngắm gương mặt ngủ say của cô, rốt cuộc vẫn không đánh thức cô dậy.
Những ngày sau đó, vừa yên ả, lại bình thản.
Hiên Viên Diệu vẫn luôn ở tɾong bệnh viện chăm sóc Lý Đan Kỳ.
Bảy ngày sau, lúc miệng vết mổ của cô có thể cắt chỉ, mà đứa bé cũng bắt đầu vào giai đoạn ổn định, cô có thể về nhà.
Hiên Viên Diệu vốn định đưa cô trở về Mỹ, nhưng cô không chịụ
Anh đành phải tìm xung quanh một nơi để ở.
Qua vài ngày đầu, Lý Đan Kỳ đã bắt đầu cho con bú.
Ngày nào cũng thế, chuyện khiến cô vui vẻ nhất là ở bên cạnh con gái.
Trẻ con lớn rất nhanh, chỉ vài ngày sau, trên mặt đã không còn vẻ nhăn nhe0 như lúc mới sinh nữa.
Trông thích vô cùng.
Lý Đan Kỳ rất thích đứa trẻ. Có con, cô cảm thấy tất cả những vất vả mình phải gánh chịu trước đó đều chẳng là gì nữa.
Đương nhiên, nếu không có Hiên Viên Diệu nữa thì càng tốt.