Người Tình Bí Ấn
Chương 1251
⬅ Trước Tiếp ➡

Nhe0 mắt lại, anh ra hiệu cho y tá bế đứa nhỏ ra ngoài, the0 anh tới phòng bệnh Lý Đan Kỳ nằm.
Lúc Lý Đan Kỳ nhìn thấy cái cục hồng hồng, mềm mềm kia, cả người vui đến bay lên, thoáng cái không thấy chút muộn phiền nào.
Cô cực kỳ yêu thương hôn lên hai má đứa bé, tình mẫu tử như dâng trào.
Trong mắt Hiên Viên Diệu, hiện lên rõ ràng một tia hờn giận.
Thế nhưng chỉ có một chút thôi. Cảnh tượng trước mắt vẫn khiến anh thấy vô cùng thoải mái.
Lý Đan Kỳ mới sinh con.
Người nước ngoài không chuộng việc kiêng cữ, thế nhưng nhân viên hộ lý người Trung Quốc được Hiên Viên Diệu mời về nói không nên đụng vào nước.
Thế nên, cả khuôn mặt cô nhợt nhạt, tóc cũng rối bù.
Môi cô còn hơi khô. Thế nhưng một Lý Đan Kỳ như vậy, tɾong mắt Hiên Viên Diệu lại vô cùng xinh đẹp.
Nhìn thấy đôi bàn tay nhỏ của cô khẽ ôm đứa trẻ bé bỏng kia.
Ánh sáng ngập tràn tɾong đôi mắt không giấu nổi.
Làm anh đột nhiên cảm thấy ghen tỵ.
Cảm xúc ấy không thể giải thích, cũng không nên có.
Thế nhưng đột nhiên anh thấy đứa bé ấy không vừa mắt.
Tại sao chứ?
Một đứa bé mới vừa sinh, không hiểu gì thế sự lại có thể thu hút được toàn bộ sự chú ý của cô như thế?
Anh thì sao?
Vẫn ở bên cạnh cô lâu như thế, the0 cô lâu như thế.
Cô lại một mực căm ghét anh.
Cũng chẳng thấy anh đã dành cho bản thân cô nhiều quan tâm đến thế nào.
Anh hối hận, lẽ ra anh nên đem nốt đứa trẻ cuối cùng này đi.
Tâm thế nào tướng thế ấy.
Làm khí thế trên người anh nhất thời hơi dữ tợn.
Thế nhưng Lý Đan Kỳ lại không cảm nhận được chút nào hết.
Mọi sự chú ý của cô đều dồn cả vào đứa bé kia rồi.
Đứa con bé bỏng ấy, là của cô.
Cô cực nhọc mang thai chín tháng mười ngày mới đem được con bé tới thế giới này.
Có bị tɾúng đạn, cô cũng không hối hận.
Nhưng mà cơ thể của con bé hình như hơi nhỏ quá mức.
Nghĩ vậy, cô liền nhìn về hướng Hiên Viên Diệu “Hiên Viên Diệu, bác sỹ có nói con bé còn vấn đề gì không? Sao con bé nhỏ quá vậy?”
Hiên Viên Diệu khẽ run, anh không biết những đứa trẻ khác lúc sinh ra thì như thế nào.
Thế nhưng nếu là sinh ba, chắc chắn con bé sẽ nhỏ hơn những đứa trẻ khác.
“Không sao hết, cứ từ từ nuôi rồi sẽ lớn.”
Lý Đan Kỳ không trả lời, tiếp tục cẩn thận ôm con vào lòng.
Trong mắt chỉ có bình yên.
Thế nhưng vết mổ trên người cô vẫn chưa đỡ, bế một lúc liền cảm giác được bụng vẫn đau âm ỉ.
Hiên Viên Diệu nhận ra sắc mặt của cô trước, nhanh chóng bế lấy đứa bé trên tay cô.
“Bây giờ việc của em là nghỉ ngơi, không phải bế con bé.”
“Tôi…”
Lý Đan Kỳ cũng biết, cô nên buông tay, thế nhưng tɾong lòng lo lắng, không thể buông được ra.
“Hiên Viên Diệu, anh không được phép mang con tôi đi.”
“Đây cũng là con của anh.” Hiên Viên Diệu không tin cô không biết.
“Con bé là của tôi, của một mình tôi thôi.” Lý Đan Kỳ nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Hiên Viên Diệụ
Hiên Viên Diệu liếc nhìn hộ lý nãy giờ chưa nói lời nào, ý bảo bế con ra ngoài, rồi sau đó ngồi xuống bên giường.
“Không có anh, em có thể một mình sinh con sao?”
“…” Lý Đan Kỳ cắn răng, quay sang không thèm nhìn Hiên Viên Diệu “Nếu anh dám cướp mất con tôi, đời này tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.”


⬅ Trước Tiếp ➡