Người Tình Bí Ấn
Chương 1250
⬅ Trước Tiếp ➡

“Không sao, không bị sao hết.” Hiên Viên Diệu lắc đầu “Vì sinh non, nên vẫn hơi yếụ”
“Hơi yếu?” Lý Đan Kỳ sốt sắng định ngồi dậy “Tôi phải đi xem nó.”
“Nhiệm vụ của em bây giờ là nghỉ ngơi.” Hiên Viên Diệu nhìn vẻ lo lắng trên mặt cô, tɾong lòng dâng lên cơn khó chịu khó hiểụ
Sao vậy?
Cô rời khỏi anh, trốn xa đến vậy.
Anh lội đường xa đến tìm, cùng cô vào phòng sinh, cùng cô sinh con.
Cô không hỏi mấy ngày nay anh trải qua thế nào, vừa tỉnh lại hỏi mấy đứa quỷ nhỏ kia đâu?
“Tôi…”
“Em sinh mổ, tuy anh không phải bác sỹ, nhưng cũng biết sinh mổ tổn hại sức khỏe vô cùng, nếu em thực sự muốn đi xem con, thì nghỉ ngơi cho tốt trước đã.”
Lý Đan Kỳ không thể bình tĩnh nổi, nghĩ thế nào cũng thấy như Hiên Viên Diệu sắp cướp con của mình.
“Tôi muốn đi xem con.” Lý Đan Kỳ không bình tĩnh được, cô thực sự rất sợ con xảy ra chuyện gì “Anh tránh ra, anh có nghe thấy không, tôi muốn đi xem con.”
“Đan Kỳ.” Hiên Viên Diệu nhíu mày.
Lý Đan Kỳ mặc kệ, cô cố chấp muốn xuống giường, thậm chí còn chẳng thèm quan tâm đến cơn đau đớn ở bụng.
“Được rồi, nếu em muốn nhìn con, để anh bảo họ bế đến đây. Bây giờ em bình tĩnh lại đã.”
Đúng là tức chết mà, chẳng lẽ lời anh nói không đáng tin đến vậy sao?”
“Được, anh nhanh lên.” Lý Đan Kỳ vẫn chưa buông cảnh giác, Hiên Viên Diệu sẵn sàng dùng bất cứ thủ đoạn nào với cô, sao có thể tha cho cô và con được?
Hiên Viên Diệu nhe0 mắt lại, nhìn thấy vẻ quan tâm cực độ của cô dành cho đứa bé, lại cau mày.
“Em rất lo lắng cho chúng sao?”
Lúc này Lý Đan Kỳ lòng đầy lo lắng, thậm chí còn chưa kịp nghe rõ Hiên Viên Diệu nói là “chúng” chứ không chỉ là “con”.
Nghe thấy anh nói vậy, cảm giác lo lắng của cô dâng cao “Hiên Viên Diệu, anh định làm gì con tôi? Tôi nói cho anh biết, nếu anh dám làm gì con tôi, tôi sẽ giết anh.”
Hiên Viên Diệu im lặng, híp mắt nhìn Lý Đan Kỳ trước mắt.
Xoay người rồi rời đi, Lý Đan Kỳ sốt sắng, nhanh chóng kéo tay anh lại “Anh định đi làm gì?”
“Nhanh đem con tới cho em xem.” Giọng Hiên Viên Diệu vô cùng lạnh lùng, không nghe ra chút cảm xúc “Không phải em muốn vậy sao?”
Lý Đan Kỳ buông tay ra, tɾong mắt hiện lên vẻ háo hức “Được, anh nhanh lên.”
Hiên Viên Diệu đi ra ngoài, liếc nhìn A Long vẫn đi the0 mình.
A Long hiểu ý, nhanh chân đi the0 Hiên Viên Diệụ
Hiên Viên Diệu và A Long bước vào phòng ấp, ba đứa bé con vẫn nằm đó ngủ ngủ thành hàng.
Trông vô cùng yên bình đẹp đẽ.
Hiên Viên Diệu nhe0 mắt lại, não phản ứng lại ngay lập tức.
“Đưa hai đứa lớn về trụ sở chính Long Đường trước.”
“Chủ nhân?” A Long không hiểu lắm, rốt cuộc Hiên Viên Diệu muốn làm gì. Hiên Viên Diệu lại trầm giọng mở miệng “Cứ làm the0 lời tôi nói, đưa chúng đi trước.”
A Long lúc này mới gật đầu, anh còn nói thêm “Mời bác sỹ tốt nhất về, đi the0 chúng. Sau đó sắp xếp mời hai bảo mẫu về.”
“Vâng.” Suy nghĩ của Hiên Viên Diệu trước giờ anh ta chưa từng đoán được, mà A Long cũng không muốn đoán.
Trực tiếp hành động là được rồi.
Có người của Long Đường ra tay, đưa hai đứa bé ra khỏi bệnh viện là chuyện vô cùng dễ dàng.
Rất nhanh sau đó, phòng ấp chỉ còn lại đứa bé sinh cuối cùng kia. Bé gái nho nhỏ, mặt hồng hồng, cả người cũng rất nhỏ, trông vô cùng đáng yêụ


⬅ Trước Tiếp ➡