Chương 1235
Cố chấp tắm cho Lý Đan Kỳ xong, sau đó tùy ý xả nước lên người mình một lát, xong xuôi mới dùng khăn tắm lớn bọc cô lại rồi bế về phòng.
Từ đầu đến cuối Lý Đan Kỳ không có bất cứ phản ứng nào, mặc cho anh muốn làm gì thì làm.
Trong lòng cô đang thầm tính toán xem cô phải làm thế nào mới có thể rời khỏi nơi này, trốn thoát khỏi sự khống chế của Hiên Viên Diệụ
Hiên Viên Diệu không biết tính toán của cô, sau khi lau khô tóc cho cô xong thì cũng nằm xuống bên cạnh cô.
Định vươn tay ra ôm e0 cô, muốn ôm cô ngủ thì Lý Đan Kỳ lại tiếp tục hất tay anh ra.
"Cút ra. Đừng chạm vào tôi."
“Tránh ra, đừng chạm vào tôi.”
Hiên Viên Diệu sững người, nhìn ánh mắt chống cự, và cả căm hận của cô.
“Đừng làm loạn nữa.”
Anh nhe0 mắt, đối với dáng vẻ Lý Đan Kỳ giương nanh múa vuốt như vậy, cảm thấy rất lạ lẫm “Bây giờ em vừa mới tỉnh lại, cần phải nghỉ ngơi.”
“Không cần.” Lý Đan Kỳ cắn chặt răng, nhờ ơn của anh mà cô gần như chết rồi.
Cô không biết bản thân mình đã ngủ bao lâu rồi nhưng với cô thì như vậy đã đủ lâu rồi.
Bây giờ cô không muốn ngủ. Cô và Hiên Viên Diệu còn có nợ phải tính.
“Hiên, hẳn là anh chơi cũng đủ rồi chứ?”
Chơi?
Hiên Viên Diệu khẽ nhướng mày, gương mặt nhỏ nhắn kiêu ngạo của cô phản chiếu tɾong con ngươi đen nhánh.
“Hiên Viên Diệụ Anh giết chết ba mẹ tôi, lừa gạt tình cảm của tôi, làm hại tôi suýt mất mạng. Những món nợ này, tôi không muốn tính toán với anh. Tôi chỉ muốn rời khỏi nơi này.”
“Không thể.” Ánh mắt Hiên Viên Diệu chợt lạnh “Anh sẽ không thả em đi.”
“Vậy thì tôi lại chết thêm lần nữa.” Lý Đan Kỳ rất tức giận “Tôi muốn ở lại bên cạnh anh.”
Cô ngẩng đầu, vẻ mặt cố chấp.
Đôi mắt bình thường vừa dịu dàng lại tɾong suốt thế nhưng lúc này chỉ còn lại sự lạnh lùng “Hiên Viên Diệu, hay nói đúng hơn là anh còn chưa chơi đủ, không thể không lấy mạng tôi?”
Hiên Viên Diệu khẽ nhe0 mắt, đột nhiên nâng tay ôm lấy cô.
Lý Đan Kỳ giãy dụa liên tục, anh lại trở mình ép người cô dưới thân mình, nhìn chằm chằm mặt cô, vẻ mặt rất tập trung.
“Lý Đan Kỳ, em đã nói, là em yêu anh, vĩnh viễn sẽ không phản bội anh.”
“…” Đúng là ông nói gà bà nói vịt. Lý Đan Kỳ nghiêng mặt nhìn sang chỗ khác, không nhìn đến anh “Việc tôi không phản bội và yêu, không bao gồm việc bị anh lừa gạt và làm tổn thương.”
“…” Hiên Viên Diệu cắn chặt hàm, nhìn chằm chằm mặt Lý Đan Kỳ, cuối cùng lại đưa một bàn tay quay mặt cô lại.
“Những chuyện trước kia, xem như là lỗi của anh. Anh xin lỗi em, xin em tha thứ cho anh.”
Hiếm khi Hiên Viên Diệu lại ăn nói khép nép xin lỗi như vậy, tất cả những lần đầu tiên này của anh đều dành cho Lý Đan Kỳ.
“Đan Kỳ, đừng rời khỏi anh.”
“Không thể.” Lý Đan Kỳ lấy lại lời vừa nãy anh mới nói trả lại cho anh “Hiên Viên Diệu, tôi không phải là đồ chơi của anh, không phải là thú cưng của anh. Không phải là con chó anh gọi tới thì tới đuổi đi thì đi. Tôi là người.”
“Anh tổn thương tôi, lừa gạt tôi như vậy. Tôi tuyệt đối không thể nào tha thứ cho anh.”
Càng không phải nói đến mối thù của ba mẹ cô nữa. Muốn cô tha thứ cho anh, trừ khi cô mất đi ký ức, quên hết mọi thứ.
Hiên Viên Diệu cách cô rất gần, hơi thở đều phả vào dưới cổ cô.