Chương 1236
Anh biết cô tức giận đến thế nào, tɾong lúc cô còn chưa tỉnh lại, anh không chỉ đau khổ, hối hận mỗi một lần.
Bây giờ, cô đã tỉnh.
Cô tức giận, căm phẫn, hận anh, muốn rời đi.
Anh đều hiểu nhưng sẽ không đồng ý “Đan Kỳ, anh không xem em là đồ chơi. Quả thật là anh lừa gạt em, cũng làm em tổn thương, thế nhưng, anh cũng không thoát được. Anh cũng thua rồi. Anh phải lòng em. Em hiểu không? Anh yêu em rồi.”
Lý Đan Kỳ sửng sốt, tɾong lúc cô hôn mê, cô nghe thấy Hiên Viên Diệu nói yêu cô không chỉ có một lần.
Nhưng lúc ấy cô vẫn chưa tỉnh lại, chỉ xem như mình đang mơ. Bây giờ nghe thấy Hiên Viên Diệu nói câu này, vẫn là lần đầu tiên.
Anh nói, anh yêu cô?
Cô không biết phải phản ứng thế nào nữa.
Hiên Viên Diệu tiếp tục nói “Em có nghe thấy không? Anh nói, anh cũng yêu em. Em không hề thua. Anh cũng không hề thắng.”
“Hôm đó, em bắn phát súng kia ra. Anh cảm thấy anh như phát điên lên. Hai tháng nay em hôn mê, em không có ý thức. Nhưng em có biết anh đã đau khổ thế nào không?”
Tự trách, áy náy, hối hận, ċһán nản.
Trước đây chưa từng có những cảm xúc tiêu cực như vậy bao giờ.
Thậm chí anh không còn là chủ nhân Long Đường cao cao tại thượng như trước kia nữa, mà chỉ là một người đàn ông bình thường mất đi tất cả tình yêụ
Mà tất thảy những thứ này đều bởi vì anh đã yêu cô.
Trong lòng anh có bóng hình của cô.
Thấy cô không có phản ứng gì, anh nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, để cô nhìn vào mắt mình “Đan Kỳ, em có nghe thấy không? Anh yêu em. Em thắng rồi.”
Anh đã có tình cảm với cô, sao có thể để cô rời đi được?
Lý Đan Kỳ không phản ứng gì, lúc này cũng không biết nên phản ứng thế nào. Hiên Viên Diệu nói yêu?
Đối với cô mà nói chuyện này thật sự rất mới lạ.
Trước kia cho dù là đến lúc yêu đương mặn nồng thì anh cũng chỉ nói anh thích cô mà thôi.
Mà cô sa vào tình yêu, trước giờ chưa từng nghe anh nói một câu yêu bao giờ.
Bây giờ lại nghe thấy vào lúc thế này.
Trong lòng Lý Đan Kỳ không phải là không có cảm động. Nhưng cảm động như vậy chỉ tɾong thoáng chốc mà thôi.
Ngay lập tức sự cảm động đó đã bị sự châm chọc tɾong lòng thay thế.
“Hiên Viên Diệu, anh nói là anh yêu tôi?”
Hiên Viên Diệu gật đầu, đôi mắt hẹp dài lần đầu tiên lại có cảm xúc chân thành.
Tập trung lại thâm tình.
Đúng là anh yêu cô gái nhỏ trước mắt này, không phải ai khác mà chính là cô.
“Yêu? Tình yêu của anh chính là giết chết ba mẹ tôi? Là lừa gạt tình cảm của tôi? Chơi đùa tình cảm chân thành của tôi? Đây chính là tình yêu của anh?”
Nếu như cô nghe thấy câu này trước khi cô nổ súng, có lẽ sẽ có cảm giác bản thân mình chết đi cũng rất đáng.
Nhưng bây giờ lại nghe được, cô lại không có chút cảm giác gì.
Cho dù là có một chút xíu xiu cảm động thì cô cũng sẽ đè nén cảm xúc đó xuống.
Đối với cô mà nói, Hiên Viên Diệu đã trở thành một người xa lạ.
“Đan Kỳ.” Lúc này Hiên Viên Diệu đã không thể nói rõ được cảm xúc tɾong lòng mình là gì.
Hối hận là chuyện mà chỉ có kẻ ngốc mới làm.
Anh làm chuyện gì trước giờ đều chưa từng hối hận, lại không ngờ lần này Lý Đan Kỳ lại lạnh lùng như vậy.
“Chúng ta làm lại từ đầu đi.”