Người Tình Bí Ấn
Chương 1234
⬅ Trước Tiếp ➡

Không thể tha thứ, tuyệt đối không thể tha thứ.
Sắc mặt của cô vô cùng khó coi, Hiên Viên Diệu làm như không nhìn thấy, trực tiếp ôm cô vào phòng tắm.
Nhưng cô phản ứng rất dữ dội, liều mạng giãy giụa, bây giờ cô không cần gì hết, cũng không cần anh đối xử tốt với mình.
Sức lực của Lý Đan Kỳ không địch nổi anh, sau một hồi giãy giụa thì cô vẫn bị anh cởi quần áo ra.
Cô hôn mê gần hai tháng nên da dẻ rất trắng và cũng gầy đi không ít.
Tuy nhiên, đối với một người đã bị cấm dục hai tháng nay như Hiên Viên Diệu mà nói thì cảnh tượng này vẫn rất mê người.
Nhìn chằm chằm vào vòng một đẫy đà của cô bị lộ ra ngoài, càng ngày đôi mắt hẹp dài của anh càng híp lại.
Lý Đan Kỳ đã ở bên anh một thời gian dài, sao cô lại không hiểu ánh mắt của anh là có ý gì?
Đặt hai tay lên ngực, Lý Đan Kỳ cực kỳ ċһán ghét "Lưu manh."
Cô chỉ hận sức khỏe của mình hiện giờ quá yếu ớt, đợi cô khỏe lại, cô nhất định sẽ rời khỏi tên ác ma này ngay lập tức.
Lưu manh?
Hiên Viên Diệu nghe thấy hai chữ này thì cảm thấy rất mới mẻ. Có điềụ..
"Em quên rồi sao? Anh vốn là một tên lưu manh."
Lý Đan Kỳ tức lộn cả ruột. Hay lắm, sao cô có thể quên mất Hiên Viên Diệu lăn lộn tɾong giới xã hội đen chứ?
Tất nhiên anh là một tên lưu manh rồi, hơn nữa còn là đại ca tɾong đám lưu manh đó nữa.
Trong lòng rất tức giận trừng mắt nhìn anh mấy cái. Không muốn để ý tới anh nữa nhưng anh lại áp sát vào người, xả nước cho cô rồi bế cô vào tɾong bồn tắm.
"Cút đi, tôi có thể tự tắm."
Chẳng lẽ anh ta tưởng rằng sau khi trải qua phát súng đó, bọn họ vẫn còn có thể quay lại như lúc đầu sao?
"Đừng tùy hứng, bây giờ em rất yếụ"
Hiên Viên Diệu nói, đồng thời động tác trên tay cũng không hề ngừng lại.
Lý Đan Kỳ nằm trên giường bệnh suốt hai tháng nữ. Nói thật thì anh cũng rất muốn.
Đặc biệt là sau khi xác định được tình cảm của mình.
Cho nên ngay từ đầu Hiên Viên Diệu đã thật sự nghiêm túc tắm cho Lý Đan Kỳ, chỉ là tắm táp một hồi liền có chút gì đó thay đổi.
Tay bắt đầu cử động không được bình thường.
Bàn tay bắt đầu lướt xuống dưới, chậm rãi vuốt ve khe đùi của cô.
"Bốp" một tiếng, mặt bị tát một cái đau điếng.
Ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Lý Đan Kỳ, bên tɾong tràn ngập vẻ tức giận.
"Hiên Viên Diệụ Cút ra ngoài."
Đây là lần thứ hai cô tát anh tɾong hôm nay.
Hiên Viên Diệu nhe0 mắt lại, đáy mắt có một tia tà áo vụt qua.
Nhưng Lý Đan Kỳ lại không sợ một chút nào, đúng là cô không địch lại được sức ma͙nh của anh nhưng điều đó cũng không có nghĩa là cô sẽ để mặc anh ức hiếp, sờ soạng mình.
"Hiên Viên Diệu, tôi vẫn đang là bệnh nhân đấy, anh không cảm thấy mình rất trơ trẽn sao?"
Một bệnh nhân mà anh cũng có thể xuống tay được, không phải trơ trẽn bỉ ổi thì là cái gì?
Hiên Viên Diệu chuẩn bị phát cáu, nghe thấy cô nói như vậy thì lập tức trở nên ngượng ngùng.
Khụ. Được thôi, đúng là cơ thể của cô bây giờ không thích hợp để làm chuyện đó.
Có điều da mặt của Hiên Viên Diệu cũng không thuộc loại dày bình thường. Mặt anh còn dày hơn cả thế.


⬅ Trước Tiếp ➡