Chương 1231
Suýt chút nữa làm thìa cháo tɾong tay rơi xuống đất, cũng may thân thủ Hiên Viên Diệu nhanh nhẹn nên mới tránh kịp.
Chỉ là... vẫn không tránh được bị tràn ra một chút.
Sắc mặt Hiên Viên Diệu thoáng thay đổi nhưng rất nhanh đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh như thường.
Tiếp tục đưa cháo đến bên miệng Lý Đan Kỳ đồng thời uy hiếp cô.
"Em có thể không ăn, có điều anh cũng không ngại dùng miệng đút cho em."
Lý Đan Kỳ quay mặt trừng mắt nhìn anh, mặt đỏ bừng "Đê tiện."
"Anh còn có thể đê tiện hơn nữa." Hiên Viên Diệu không thèm để ý đến thái độ của cô "Em hiểu anh mà."
"Anh..."
Lý Đan Kỳ nổi giận. Tay Hiên Viên Diệu lại đưa về phía trước, cô gắt gỏng há miệng ngậm lấy thìa cháo rồi nuốt xuống.
Mặc dù không tình nguyện nhưng cô thật sự không muốn Hiên Viên Diệu dùng miệng đút cháo cho mình.
Bây giờ cô cảm thấy rất kinh tởm.
Trong mắt Hiên Viên Diệu ánh lên tia thất vọng nhưng động tác trên tay vẫn tiếp tục.
Anh chưa từng đút cháo cho người khác vì thế nên động tác có vẻ hơi nhanh.
May là Lý Đan Kỳ rất đói bụng nên ăn cũng nhanh, không lâu sau đã nhìn thấy đáy bát.
Có bát cháo làm ấm bụng, Lý Đan Kỳ cảm thấy tɾong người thoải mái hơn không ít.
Tay chân cũng có sức lực hơn. Cô không cần Hiên Viên Diệu ra tay nữa mà tự mình cầm điểm tâm tɾong khay lên ăn.
Sau khi giải quyết hơn một nửa số điểm tâm, cuối cùng Lý Đan Kỳ cũng cảm thấy sức khỏe được hồi phục.
Cô không thèm để ý đến Hiên Viên Diệu, tiếp tục đặt chân xuống giường, quả nhiên thoải mái hơn nhiềụ Cô đi thẳng ra ngoài nhưng Hiên Viên Diệu bất ngờ đứng chắn trước mặt cô.
"Em đi đâu vậy?"
"Rời khỏi nơi này." Lý Đan Kỳ không tin anh không nhận ra.
Hiên Viên Diệu híp mắt lại, nhìn chằm chằm vào sự kiên quyết tɾong mắt cô "Em tưởng em đi được sao?"
"Không đi được cũng phải thử xem sao chứ." Quả thật sức khỏe của Lý Đan Kỳ vẫn còn rất yếu nhưng cô không muốn ở lại đây thêm giây phút nào nữa.
Càng không muốn nhìn thấy Hiên Viên Diệụ
Cô nhất định phải rời khỏi đây.
"Em có thể thử xem." Lúc Hiên Viên Diệu nói chuyện còn tiện tay kéo cô vào lòng mình "Lý Đan Kỳ, em nghĩ anh sẽ thả em đi sao?"
"Hiên Viên Diệụ" Lý Đan Kỳ tức chết đi được "Làm người đừng vô liêm sỉ như thế, anh đã có tất cả mọi thứ rồi, bây giờ anh còn muốn gì nữa?"
Anh đã xoay cô như chong chóng, đùa giỡn cô tɾong lòng bàn tay rồi, cũng đã khiến cô thất bại thảm hại rồi.
Thậm chí suýt chút nữa cô còn mất luôn cả cái mạng nhỏ này, anh còn muốn thế nào nữa?
Hiên Viên Diệu không nói chuyện, hình như nói lời yêu cô lúc cô còn hôn mê rất đơn giản bởi vì đối với anh mà nói, lúc đó cô h0àn toàn không có ý thức gì cả.
Nhưng bây giờ cô tỉnh rồi, anh nhận ra hình như anh rất khó mở miệng nói ra ba chữ ấy.
Lý Đan Kỳ nhìn anh, tɾong mắt có ý hận hiện lên rõ mồn một "Hiên Viên Diệu, tôi nhận thua còn không được sao? Anh giết ba mẹ tôi, hủy hoại cuộc sống của tôi, hại tôi suýt chút nữa bị mất mạng? Em có thể buông tha cho tôi không?"
"Tôi không có kinh nghiệm, tôi thấp cổ bé họng, tôi không có chút địa vị nào tɾong lòng anh, tôi cũng không chơi được với anh."
Mặc dù Lý Đan Kỳ hận Hiên Viên Diệu nhưng cũng hiểu mình còn thua xa anh đến tám vạn tám nghìn cây số.