Chương 1230
Hiên Viên Diệu không nhúc nhích, anh nhìn Lý Đan Kỳ, cô tỉnh lại là chuyện tốt hơn bất cứ điều gì.
Cô muốn cáu gắt thì cứ để cô cáu gắt thoải mái "Không muốn ăn cháo à? Vậy để anh sai người làm thứ khác."
Anh vươn tay lấy đïện thoại, Lý Đan Kỳ túm lấy tay anh, nét mặt vẫn còn vẻ tức giận "Hiên Viên Diệu, anh không nghe thấy tôi nói gì sao? Tôi không muốn nhìn thấy anh, anh cút ra ngoài cho tôi."
Hiên Viên Diệu nhàn nhạt nhìn cô giống như đang nhìn một đứa trẻ ương bướng.
"Ngoan, đừng giận dỗi nữa."
"Ai giận dỗi với anh?" Cô vừa nhìn thấy anh đã nhớ đến chuyện mình như một con ngốc bị anh đùa giỡn, lừa gạt tình cảm
"Anh cút ra ngoài cho tôi, tôi không muốn nhìn thấy anh."
"Đây là địa bàn của anh." Hiên Viên Diệu thản nhiên nói cho cô hiểu rõ sự thật.
Lý Đan Kỳ càng giận hơn.
Cô cố chấp ngồi dậy, chống đỡ thân thể suy yếu định xuống giường.
Cô đã nằm trên giường quá lâu nên hai chân mềm nhũn như bùn tưởng chừng sắp ngã về phía trước, nhưng cô không quan tâm, cô nhất định phải rời khỏi nơi này, nhất định phải đi.
Hiên Viên Diệu đưa tay đỡ cô nhưng lại bị cô hất ra.
Cô vịn vào tủ đầu giường sau đó chống tay lên tường, cô muốn rời khỏi nơi này.
Dưới bụng truyền đến cảm giác đói cồn cào, đã hai tháng nay cô chưa ăn gì rồi, mỗi ngày chỉ được truyền chất dinh dưỡng vào người the0 đường ống dẫn.
Cô chưa kịp bước đến cửa thì chân lại mềm nhũn ra, mắt thấy mình chuẩn bị ngã xuống đất nhưng lại bất ngờ rơi vào một lồng ngực ℭường tráng và khỏe khoắn.
Hiên Viên Diệu ôm cô lên, sau đó đặt cô xuống giường.
Anh nhìn cô chăm chú, tɾong đôi mắt hẹp dài ấy thiếu đi vẻ tà tứ và lạnh lùng thường ngày nhưng lại thêm vài phần nghiêm túc.
"Đan Kỳ. Em tỉnh rồi, anh rất vui. Nếu em giận anh, em không vui, em muốn trừng phạt anh thì cũng phải chờ em khỏi hẳn rồi hãy nói tiếp."
"Ít nhất cũng đừng hành hạ cơ thể của mình."
Lý Đan Kỳ nghe thấy thế thì càng tức giận hơn, cô muốn rời khỏi nơi này nhưng quả thật là bây giờ cô không còn chút sức lực nào nữa.
Cảm giác này càng khiến cô căm ghét hơn.
Đối với cô mà nói, phải ở bên một người mà mình căm hận đến tận xương tủy chẳng khác nào sống không bằng chết.
Chứ không cần nói đến tên khốn nạn Hiên Viên Diệu đã làm nhiều chuyện xấu xa với cô như thế.
Ngoảnh mặt đi, cô không muốn để ý tới anh nữa. Đúng lúc này thì tên đàn em của Hiên Viên Diệu mang đồ ăn lên.
Quả nhiên đồ ăn được chuẩn bị rất tỉ mỉ, trừ cháo ra còn có mấy món ăn đơn giản dễ tiêu hóa, hơn nữa còn đầy đủ dinh dưỡng.
Đồ ăn đặt tɾong khay làm người ta nhìn mà phát thèm.
Vốn dĩ Lý Đan Kỳ đang đói bụng, bây giờ nhìn thấy những thứ này lại càng thấy đói hơn.
Nhưng nghĩ đến đây là những thứ Hiên Viên Diệu sắp xếp thì cô liền quay ngoắt mặt đi không thèm ăn.
Cô cố chấp, ngang bướng, Hiên Viên Diệu cũng không so đo với cô. Bưng cháo lên, dùng thìa múc canh đưa đến miệng cô.
Mặc dù từ nhỏ cậu chủ Hiên Viên đã phải chịu đựng đủ loại huấn luyện nhưng cũng là người được kẻ hầu người hạ, cơm bưng nước rót đến tận miệng.
Đây là lần đầu tiên anh hầu hạ một người phụ nữ.
Đáng tiếc người được anh hầu hạ lại không biết cảm kích. Lý Đan Kỳ thẳng thừng hất tay anh ra.