Người Tình Bí Ấn
Chương 1232
⬅ Trước Tiếp ➡

Cho dù cô chơi thế nào, đuổi ra sao cũng không phải đối thủ của anh "Cho dù trước đây tôi có mắt không thấy Thái Sơn, cho dù ba mẹ tôi phản bội anh, cho dù lúc trước tôi không cẩn thận chọc giận anh nhưng tôi cũng trả hết rồi. Có phải anh muốn tôi chết một lần nữa thì anh mới chịu buông tay đúng không?"
Chết một lần nữa?
Hiên Viên Diệu nghĩ đến cảnh tượng cả người cô đầy máu ngã vào lòng mình, bỗng nhiên anh thấy mình không thể chấp nhận điều đó xảy ra một lần nữa.
Không. Anh không cho phép.
Lý Đan Kỳ không nhìn thấy, cô vẫn nói tiếp "Hiên Viên Diệu, tôi nói cho anh biết, nếu anh còn ép tôi thì tôi sẽ..."
Đột nhiên cô bị anh kéo vào lòng, hơi thở nam tính ma͙nh mẽ cùng với mùi hương đặc biệt trên cơ thể xộc thẳng vào mũi.
"Lý Đan Kỳ, em đã nói em yêu anh."
Nếu đã yêu anh, nếu tɾong lòng cô có anh thì cô có thể đi đâu chứ?
Lý Đan Kỳ tức chết đi được, cô thực sự không ngờ Hiên Viên Diệu lại có thể trơ trẽn như vậy.
"Hiên Viên Diệu, anh buông tôi ra."
"Nếu em đã yêu anh thì chỉ có thể ở bên cạnh anh."
Anh cũng yêu cô mất rồi, sao có thể để cô rời đi chứ?
"Hiên Viên Diệụ" Thật sự Lý Đan Kỳ sắp phát điên rồi. Cái tên Hiên Viên này quả là một tên khốn kiếp "Tôi không yêu anh nữa, anh nghe cho rõ đây. Tôi không còn yêu anh nữa rồi."
Kể từ lúc cô bắn phát súng ấy vào lồng ngực mình cũng là lúc cô bắn chết trái tim và tình yêu của mình dành cho anh.
"Không được." Hiên Viên Diệu cực kỳ bá đạo "Anh không cho em phép em không yêu anh. Em nhất định phải yêu anh."
Anh yêu cô thì cô cũng phải yêu anh, như vậy mới công bằng.
"Tôi bị điên nên mới yêu anh." Hai tay Lý Đan Kỳ không ngừng dùng sức muốn đẩy anh ra "Anh buông tay, anh có nghe thấy không hả? Tôi bảo anh buông tay ra, tôi không yêu anh nữa rồi. Tôi sẽ không bao giờ yêu anh nữa."
Nhưng Hiên Viên Diệu rất khỏe làm cô nhất thời không thể đẩy ra được.
Điều này lại càng làm cho cô tức giận hơn. Nghĩ một hồi liền nhấc chân đá về phía đũng quần của anh.
Hiên Viên Diệu đã sớm có phòng bị, thân thể nhanh nhẹn tránh đi, hai tay ôm lấy e0 cô, xoay một vòng sau đó vững vàng đè cô lên tường.
Đồng thời chèn một chân vào giữa hai chân cô, không để cô có cơ hội tấn công mình.
"Lý Đan Kỳ. Anh muốn em yêu anh."
Anh liều mạng đè ép thân thể cô, dù thế nào cũng không chịu để cô rời đi.
"Lý Đan Kỳ, anh không cho phép em rút lại tình yêu của mình, anh muốn em yêu anh."
"Tôi không yêu anh." Lý Đan Kỳ cười khẩy, cho dù cô đã thua nhưng hiện giờ cô cũng không cần nhận thua.
Hất mặt lên, cô bướng bỉnh trừng mắt nhìn Hiên Viên Diệu "Tôi không yêu anh nữa. Hiên Viên Diệụ Tôi sẽ lấy lại trái tim của tôi."
"Anh không cho phép." Hiên Viên Diệu bá đạo trừng mắt nhìn cô, tưởng chừng như sắp dùng ánh mắt của mình đục một cái lỗ trên mặt cô vậy "Đã nghe thấy chưa? Anh không cho phép. Anh muốn em tiếp tục yêu anh."
"Đây không phải vấn đề anh có cho phép hay không." Lý Đan Kỳ giơ tay đặt lên lồng ngực của mình "Hiên Viên Diệu, tình yêu của tôi dành cho anh đã chết từ lâu rồi. Chết cùng với phát súng đó rồi."


⬅ Trước Tiếp ➡