Chương 1224
Hiên Viên Diệu chưa từng biết sợ là gì nay lại cảm thấy hoảng hốt.
Anh rất sợ, sợ cả đời này Lý Đan Kỳ cũng không thể tỉnh lại.
Sợ cô rời đi, sợ cô chết.
Lý Đan Kỳ, Lý Đan Kỳ...
Bây giờ tɾong lòng anh, tɾong đầu anh đều là Lý Đan Kỳ.
Càng không muốn nghĩ đến thì lại càng nhớ nhung nhiều hơn.
Không thể khống chế tâm tư của chính mình.
Trước giờ trái tim anh đều cứng như sắt đá.
Chưa từng hối hận về những chuyện mình đã làm, càng chưa từng do dự khi đưa ra quyết định.
Đây là lần đầu tiên tɾong lòng anh tràn ngập hối hận.
Sợ hãi, hoảng loạn, hoảng hốt, hối hận và tự trách.
Đối với Hiên Viên Diệu mà nói, từ trước đến anh chưa từng có những cảm xúc này.
Đây là lần đầu tiên.
Và tất cả những thứ này đều là vì Lý Đan Kỳ người phụ nữ nhìn có vẻ nhỏ bé h0àn toàn không thể mang lại bất cứ uy hiếp gì cho người khác.
Nằm trên giường, Hiên Viên Diệu nghĩ đến rất nhiều kỷ niệm.
Cô và anh cùng triền miên trên chiếc giường rộng lớn này, lúc nào cô cũng ngại ngùng đỏ mặt, thực sự rất ngây thơ.
Cô chưa bao giờ buông thả chính mình, cho dù anh có trêu chọc như thế nào thì cô cũng chỉ đỏ mặt xấu hổ.
Phản ứng của cô kém xa những người phụ nữ chủ động ở ngoài kia.
Nhưng kỳ lạ là lại vừa hợp với khẩu vị của anh.
Bản thân anh cũng không nhận ra mình chưa từng tìm đến những người phụ nữ khác kể từ khi ở bên Lý Đan Kỳ.
Đối với anh mà nói, đây cũng là lần đầu tiên.
Lý Đan Kỳ. Lý Đan Kỳ.
Nếu đến tận lúc này mà anh còn không biết cô giữ vị trí đặc biệt như thế nào tɾong trái tim mình thì hai mươi mấy năm nay anh sống trên đời này là vô ích rồi.
Hốc mắt hơi cay, Hiên Viên Diệu lấy tay bóp trán nhưng chỉ cảm thấy khó chịu, nghẹn ngào hơn.
Nếu cô chết thật...
Bật người ngồi dậy, không. Không thể như vậy, anh sẽ không để cô chết.
Hiên Viên Diệu ép mình bình tĩnh lại.
Nếu anh cũng yêu cô, đặt cô tɾong lòng mình thì anh tuyệt đối không cho phép cô rời đi trước.
Muốn chết cũng phải có sự đồng ý của anh mới được.
Hiên Viên Diệu nghĩ thông, tɾong lòng dần bình tĩnh hơn.
Đứng dậy đi vào phòng thay đồ thu dọn một ít quần áo của Lý Đan Kỳ để mang đến tổng bộ Long Đường.
Tất nhiên mấy việc này đều có người giúp việc làm, nhưng lúc này anh muốn tự tay làm chút gì đó cho Lý Đan Kỳ.
Toàn bộ quần áo tɾong phòng thay đồ đều do anh sai người mua về.
Đầy đủ phong cách kiểu dáng nhưng lúc nào Lý Đan Kỳ cũng thích ăn mặc đơn giản một chút.
Cô thường mặc những bộ quần áo có màu nhạt.
Cũng giống như chính cô. Thanh Thanh nhàn nhạt như một bông hoa nhài.
Không chói mắt nhưng lại có nét duyên dáng độc đáo của riêng mình.
Lúc Hiên Viên Diệu lấy quần áo từ trên giá tre0 đồ xuống mới nhận ra hình như mình chưa từng làm gì cho Lý Đan Kỳ.
Đưa đón cô đến trường cũng chỉ là một tɾong những thủ đoạn để dụ dỗ cô rơi vào lưới tình của mình.
Để cô sống một cuộc sống tốt hơn, mặc những bộ đồ hàng hiệu, khoác lên mình mấy món trang sức hàng hiệụ.. tất cả đều chỉ là thủ đoạn của anh.
Hình như từ trước đến giờ anh chưa từng làm bất cứ điều gì cho Lý Đan Kỳ.
Trái tim lại quặn đaụ Nhắm mắt lại, Hiên Viên Diệu có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo vô tâm của mình.