Chương 1223
Bản thân anh cũng không biết tại sao mình phải làm như vậy, nhưng điều kỳ lạ là anh lại cứ muốn làm như thế.
Anh nghĩ kể từ khi người phụ nữ này nổ phát súng đó thì chính cô đã ngự trị tɾong trái tim anh rồi.
Hoặc có lẽ... còn sớm hơn lúc đó.
Anh cũng không biết nữa, hiện giờ anh chỉ mong Lý Đan Kỳ nhanh chóng tỉnh lại.
Một ngày, hai ngày rồi ba ngày...
Đến buổi tối ngày thứ ba mà Lý Đan Kỳ vẫn hôn mê, không có dấu hiệu tỉnh lại.
Bác sĩ nói là các chỉ số sinh tồn của cô đã ổn định.
Lý do không tỉnh là vì ý chí sống còn của chính bản thân cô rất yếu ớt, đổi sang cách nói khác thì chính là Lý Đan Kỳ không muốn sống nữa.
Cô không muốn sống nữa?
Cô không muốn sống nữa sao? Không muốn sống nữa?
Đây là lần đầu tiên Hiên Viên Diệu nghe thấy chuyện này tɾong đời.
Đứng trước giường bệnh nhìn người phụ nữ đang hôn mê.
"Lý Đan Kỳ, không phải em muốn báo thù sao? Em không tỉnh dậy thì sao có thể báo thù được?"
Lý Đan Kỳ không có phản ứng, Hiên Viên Diệu sốt sắng chống hai tay bên người cô "Không phải em hận anh lắm sao? Không muốn em muốn anh chết đi sao? Bây giờ anh đứng ở đây, em mau tỉnh dậy, anh để em báo thù. "
Lý Đan Kỳ vẫn không có phản ứng.
Hiên Viên Diệu thật sự rất muốn xách cô lên rồi hung hăng rung lắc một phen.
Nhưng anh không làm như vậy, anh chỉ dựa vào gần hơn, nói to hơn nữa.
"Lý Đan Kỳ, em tỉnh lại cho anh."
"Anh lệnh cho em, tỉnh lại cho anh."
Lý Đan Kỳ không có chút phản ứng nào.
Trên người cô vẫn đang cắm ống dẫn, mặc dù sắc mặt không còn tái nhợt như lúc trước nhưng thoạt nhìn vẫn không có chút sức sống nào.
Cô không muốn sống nữa sao?
Thế mà cô lại không muốn sống nữa?
Hiên Viên Diệu nổi giận, anh không thèm nghĩ ngợi gì mà túm lấy tay Lý Đan Kỳ.
Bàn tay thô lô hơi siết lại tưởng chừng như muốn bóp nát tay cô vậy.
Anh cũng không quan tâm liệu Lý Đan Kỳ có đau hay không.
"Lý Đan Kỳ, anh không cho em chết, em có nghe thấy không? Nếu em dám chết thì dù có lên trời xuống địa ngục cũng sẽ không tha cho em."
Không có phản ứng, hai mắt Lý Đan Kỳ vẫn nhắm chặt.
Hiên Viên Diệu cực kỳ giận dữ nhưng cũng không có cách nào khác. Anh xúc động muốn rút hết ống dẫn trên người Lý Đan Kỳ ra nhưng đã bị bác sĩ ở phía sau ngăn lại.
"Chủ nhân, không được. Anh rút ra thì cô ấy sẽ chết thật đấy."
Tay Hiên Viên Diệu khựng lại giữa không trung, nhắm mắt lại, cuối cùng hất tay bác sĩ ra, đầu cũng không quay lại mà cứ thế đi thẳng ra ngoài.
Không cho A Long đi the0, một mình anh rời khỏi Long Đường.
Chiếc xe lao đi như một mũi tên, đến khi anh h0àn hồn lại phát hiện mình đang dừng trước cửa một ngồi nhà rộng lớn.
Tuy nơi này không rộng lớn và tráng lệ như tổng bộ Long Đường nhưng diện tích cũng phải lên đến hàng ngàn mét vuông.
Trong lòng Hiên Viên Diệu rất phiền muộn, không biết vì sao mình lại trở lại nơi này.
Quản gia nhìn thấy anh thì vô cùng ân cần tiến đến nghênh đón nhưng anh lại khoát tay, không nói một lời nào mà cứ thế đi thẳng lên lầụ
Tầng hai, phòng của anh.
Anh không biết tại sao mình lại trở về nơi này, tɾong đầu có chút hỗn loạn, mê man.
Còn có chút hoảng hốt mà chính anh cũng không thể giải thích được.
Phải. Hoảng hốt.