Người Tình Bí Ấn
Chương 1195
⬅ Trước Tiếp ➡

Hiên Viên Diệu thì không cần phải nói.
Trên phương diện này, từ trước đến nay, anh không bao giờ kiềm chế bản thân.
Còn Lý Đan Kỳ, cũng dành hết tất cả sự cuồng nhiệt của mình.
Một đêm dài không ngừng nghỉ.
……………………..
Sáng sớm. Hiên Viên Diệu tỉnh giấc trước.
Đồng hồ sinh học của anh vô cùng chuẩn xác. Anh xuống giường rồi đi đến phòng tắm để tắm rửa. Lúc bước ra khỏi phòng tắm, nhìn thấy Lý Đan Kỳ đang ngủ trên giường anh cảm thấy có chút ngỡ ngàng.
Bước chân vô thức đi đến bên giường của Lý Đan Kỳ rồi ngồi xuống, nhìn cô đang ngủ say.
Hôm qua, bọn họ đã vật lộn cả đêm. Lúc bắt đầu cô còn rất nhiệt tình nhưng đến giữa hiệp lại bắt đầu gào khóc van xin.
Cuối cùng, thậm chí còn mất ý thức và ngất đi.
Trên người cô vẫn còn lưu giữ dấu vết do anh tạo ra.
Mấy vết bầm tím đó khiến anh nhớ lại hôm qua mình đã cuồng nhiệt như thế nào.
Hôm qua, anh quả thực có hơi mất khống chế.
Nhưng đây cũng là lần đầu tiên Hiên Viên Diệu cuồng nhiệt với một người phụ nữ như vậy.
Cũng hơn một năm rồi nhỉ?
Lúc anh có thời gian liền ở bên Lý Đan Kỳ.
Anh thậm chí cũng không nhớ nỗi bản thân đã bao lâu rồi không cùng người phụ nữ khác phát sinh quan hệ.
Tại sao lại không có nhỉ?
Anh quả thực không phải một người biết khắc chế bản thân. Huống hồ, mặc dù Lý Đan Kỳ đã được anh chăm sóc dạy bảo khá nhiều rồi nhưng về phương diện này cô dường như vẫn lệch nhịp với anh.
Nhu cầu tình du͙c của anh vẫn luôn rất ma͙nh mẽ. Lúc nào cũng là cô thoả mãn rồi, còn anh thì vẫn chưa.
Sau khi ở bên cô, anh đã kiềm chế rất nhiềụ
Kiềm chế?
Anh là Hiên Viên Diệu, anh cần kiềm chế cái gì chứ? Không phải chỉ là một người phụ nữ thôi sao?
Anh khẽ nhíu mày, tɾong mắt loé lên sự lạnh lùng.
Anh thừa nhận, tâm trạng mình hôm qua có chút xáo động, nhưng nó h0àn toàn không ảnh hưởng đến bản thân.
Anh là Hiên Viên Diệụ
Vô tâm, vô tình.
Anh cũng không cần gì tình.
Đứng ở vị trí này, cái anh có thể có, đương nhiên sẽ là ở trên cao không thắng nổi lạnh lẽo.
Còn những cái khác anh không muốn, cũng chẳng cần.
Nhe0 mắt nhìn người trước mắt mình, tɾong lòng cảm thấy bức bối khó chịụ
Vì một người phụ nữ, anh lại phá lệ một lần nữa, đây chẳng phải chuyện tốt đẹp gì.
Nghĩ đi nghĩ lại, anh đã chơi trò chơi này quá lâu rồi.
Lâu đến nỗi chính anh cũng đã quên, anh chỉ đang chơi trò chơi mà thôi. Còn Lý Đan Kỳ cũng chỉ là một nhân vật tɾong trò chơi của anh.
Anh phải kết thúc tất cả.
Nhe0 mắt lại, anh giơ tay ra, đánh thức Lý Đan Kỳ.
Ở phương diện này, mặc dù cô đã thích nghi được, nhưng vẫn không thể the0 kịp bước chân của Hiên Viên Diệụ
Đến cuối cùng, cũng chỉ có thể xin tha thứ.
Cả người cô mệt lử, kiệt sức. Vì thế cho dù cảm thấy có người đang đẩy mình, nhưng cô vẫn nhắm chặt mắt không chịu dậy.
Hai mắt Hiên Viên Diệu nhíu chặt lại hơn nữa, tà khí trên người vô cùng nặng̝ nề.
Nếu có ai đó đứng bên cạnh, nhất định sẽ cảm nhận được sự thù địch toát ra từ trên người anh.
Lý Đan Kỳ vẫn không nhận ra, hai mắt vẫn nhắm chặt.
Bàn tay của Hiên Viên Diệu bắt đầu chuyển hướng về má của Lý Đan Lỳ, đang định véo má đánh thức cô, thì Lý Đan Kỳ bỗng lên tiếng.
“Diệu, đừng mà.”


⬅ Trước Tiếp ➡