Chương 1194
Chưa kể anh còn là người thừa kế của Long Đường. Vệ sĩ và người hầu có hẳn một đám.
Đi đến đâu cũng có người chăm lo cho sinh hoạt hằng ngày.
Phòng ßếp tɾong nhà có rất nhiều đầu ßếp, muốn ăn gì thì chỉ cần bảo đầu ßếp nấụ
Trong nhà còn có cả chuyên gia dinh dưỡng, mùa nào ăn đồ nào đều được chuyên gia tư vấn một cách khoa học.
Có thể nói, từ trước đến nay anh chưa từng ăn thứ gì như này.
Một món ăn bình dị của gia đình. Rất đơn giản và bình thường.
Nhưng…
“Em làm lâu rồi sao?”
“Không phải.” Lý Đan Kỳ lắc đầu “Lúc sáng thứa dậy em đã nói với quản gia đi mua nguyên liệụ Buổi chiều mới nấụ”
Hiên Viên Diệu lại trầm mặc rồi lại ăn một miếng nữa.
Lý Đan Kỳ nhìn anh, mong chờ được nghe lời khen của anh. Nhưng anh lại không nói gì khiến cô bất giác không khỏi lo lắng “Không ngon sao?”
Đã lâu rồi cô không nấu ăn, chỉ sợ là nấu không được quen tay cho lắm.
Cô cũng biết đầu ßếp tɾong biệt thự có tài nấu nướng phi thường.
Mấy món ăn của cô thực ra không đủ đẳng cấp để đặt lên bàn. Nghĩ như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô liền xị xuống.
“Rất khó ăn đúng không? Hay là đừng ăn nữa, bảo đầu ßếp làm món khác đi.”
Cô đang định đi dặn đầu ßếp làm món mới thì Hiên Viên Diệu lại kéo tay cô lại “Rất ngon.”
Hiên Viên Diệu bảo cô ngồi xuống bên cạnh, ra hiệu cho người giúp việc xới cơm, khoé môi anh khẽ nhếch lên, trông rất dịu dàng “Thật sự rất ngon, không cần phải làm nữa đâụ”
“Thật sao?”
“Thật.” Hiên Viên Diệu gật đầu, dùng ánh mắt ra hiệu bảo cô cầm đũa lên “Em không tin thì có thể tự nếm thử xem.”
Lý Đan Kỳ mỉm cười “Em thử qua rồi. Thực ra mùi vị cũng bình thường, vì thế mới sợ anh không thích.”
“Không sao. Anh rất thích.” Đây là lần đầu tiên Hiên Viên Diệu an ủi một người phụ nữ như vậy. Cho dù cô nấu có bình thường đi chăng nữa thì hôm nay anh cũng cảm thấy như được ăn mỹ vị.
“Diệụ” Lý Đan Kỳ chợt rung động, cô hôn lên môi Hiên Viên Diệu một cái “Anh thật tốt.”
Vậy sao?
Hiên Viên Diệu toàn được nghe Lý Đan Kỳ nói câu này.
Anh đối tốt với cô sao? Anh không nghĩ như vậy. Có điều, có lẽ cô lại thấy anh đối với cô rất tốt.
Không biết khi cô nhận ra bản thân anh chính là người đã giết ba mẹ cô, có khi nào cô cũng nói như vậy, nói anh thật tốt.
Anh ăn mấy món ăn cô dày công chuẩn bị, mấy lời muốn nói ra chân tướng sự thật chẳng hiểu sao cũng nuốt xuống luôn.
Còn Lý Đan Kỳ cũng nghĩ đến việc không biết bản thân có thể cùng anh lặng lẽ sống bên nhau như thế này được bao lâu nữa.
Cô thực sự muốn, sau này, mỗi ngày đều có thể nấu cơm cho anh ăn, ngắm nhìn khuôn mặt hạnh phúc của anh khi ăn món ăn mình nấu, sau đó sẽ từ từ ở bên cạnh cho đến g͙ià.
Bữa cơm cứ như vậy mà kết thúc tɾong dòng duy tư của mỗi người.
……………………….
Sau khi ăn xong, người giúp việc sẽ dọn dẹp.
Hiên Viên Diệu dẫn Lý Đan Kỳ lên tầng.
Vừa vào phòng, anh liền đè người cô xuống giường. Lúc ở dưới phòng ăn anh đã muốn làm như vậy rồi.
Anh hôn cô một cách ma͙nh mẽ, bàn tay siết chặt lên người cô một cách điên cuồng.
Nụ hôn rất gấp gáp cũng vô cùng cuồng nhiệt. Hai người đều coi đây như lần hoan ái cuối cùng nên đều dành hết sự toàn bộ sự nhiệt tình của mình.