Người Tình Bí Ấn
Chương 1196
⬅ Trước Tiếp ➡

Giọng của cô rất nhẹ, rất mềm mại, giống như đang nói mớ, có chút ý tứ cầu xin sự thương xót.
Mặc dù là nói mớ, nhưng cũng đủ để anh biết được cô đang mơ thấy cái gì.
Động tác muốn véo má để đánh thức cô bỗng dừng lại, khí tức trên người Hiên Viên Diệu không biết từ lúc nào đã vơi đi rất nhiềụ
Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ngủ say của Lý Đan Kỳ một lúc lâu, cuối cùng chẳng nói chằng rằng mà rời đi.

Những ngày sau đó, Lý Đan Kỳ càng ngày càng đối xử tốt hơn với Hiên Viên Diệụ Cô cũng chăm chỉ tập luyện hơn.
Cô đã nghĩ rất kĩ, Tết Dương lịch năm nay là những ngày chung sống cuối cùng của cô và Hiên Viên Diệụ
Đợi qua thời gian này, cô sẽ đi báo thù cho mình.
Chớp mắt thì đã đến Tết Nguyên Đán.
Trong lòng người dân Trung Quốc, dù có đi xa đến đâu, dù có đang ở nơi nào, ngày Tết vẫn là ngày cả gia đình đoàn viên.
Gia đình Hiên Viên mặc dù đã chuyển ra nước ngoài từ lâu, nhưng người làm tɾong nhà đều là người Trung Quốc.
Quản gia hối thúc người làm dọn dẹp sạch sẽ nhà cửa, tre0 đèn lồng, dán câu đối đỏ.
Khắp căn nhà đều tràn ngập không khí Tết.
Mỗi lần nhìn thấy màu đỏ chói mắt đặc trưng của Trung Quốc, Lý Đan Kỳ không khỏi nghĩ đến, nếu như ba mẹ cô vẫn còn sống thì cảnh tượng bây giờ sẽ như thế nào?
Hiên Viên Diệu dường như nhận ra được nỗi lòng của cô. Mỗi ngày anh đều bận không hết việc.
Nhưng chỉ cần quay về là sẽ ở bên cạnh cô. Không những vậy, hai người còn thân mật hơn xưa.
Đặc biệt là lúc lên giường, anh vẫn luôn mãnh liệt như vậy.
Không ngừng đòi hỏi, hết lần này tới lần khác.
Lý Đan Kỳ dường như không chịu được sự nhiệt tình của anh, nhưng lại vô cùng lưu luyến sự ấm áp mà anh dành cho mình.
Có lẽ anh cũng biết rằng, sau khi cô đi báo thù, hai người họ sẽ không bao giờ có được sự bình yên như ngày hôm nay nữa?

Giao thừa.
Hôm nay Lý Đan Kỳ không đi tập luyện, không biết tại sao.
Từ lúc ngủ dậy tới giờ, tɾong lòng cô cứ bồn chồn không yên.
Lắc lắc đầu, cô nghĩ có lẽ là do mình đã lo lắng quá nhiều, hoặc là khoảng thời gian này cô đã quá mệt mỏi.
Cô lấy cái áo len ra, vốn dĩ định tặng cho Hiên Viên Diệu làm quà giáng sinh, nhưng mãi đến Tết Dương Lịch vẫn chưa tặng cho anh được.
Bây giờ chỉ có thể làm quà năm mới thôi.
Không biết anh có thích nó hay không. Suy nghĩ một hồi, cô liền đặt cái áo len vào tủ quần áo mà Hiên Viên Diệu bình thường hay dùng.
Cô đang tự hỏi anh sẽ trông như thế nào sau khi nhìn thấy nó.
Lúc này, cửa được mở ra, Hiên Viên Diệu bước vào.
“Diệu…”
Lý Đan Kỳ nhanh bước về phía trước chào đón anh, nhưng khi tới trước mặt anh mới thấy vẻ mặt của Hiên Viên Diệu hôm nay có hơi nghiêm trọng.
“Đã xảy ra chuyện gì sao?”
“Chủ nhân Long Đường hôm nay tổ chức yến tiệc ở trụ sở chính Long Đường. Mởi rất nhiều người tɾong giới đến, còn có một số trụ cột của Long Đường cũng sẽ đến.”
Anh nói ra những lời này với vẻ mặt vô cảm, sau đó nhìn Lý Đan Kỳ “Em có muốn đi không?”
Hôm nay? Đêm giao thừa?
Lý Đan Kỳ sững sờ một lúc, rồi thu ánh mắt lại, cô cảm thấy tim mình bắt đầu đập nhanh hơn.
“Em muốn đi.”
“Vậy thì chuẩn bị một chút đi.” Hiên Viên Diệu vỗ tay, tức thì có người bê hai cái hộp vào.


⬅ Trước Tiếp ➡