Chương 1193
“Diệụ Đây là món quà giáng sinh thứ nhất em dành tặng cho anh.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trông trông vừa có chút cẩn trọng lại vừa giống như đang nịnh nọt người khác “Em đích thân xuống ßếp làm mấy món, hi vọng anh sẽ thích.”
Hiên Viên Diệu có chút ngạc nhiên nhìn bốn món ăn và một bát canh trên bàn.
Mấy món ăn vẫn còn nóng hôi hổi, màu sắc trông khá hấp dẫn. Tuy không bằng đầu ßếp làm nhưng anh có thể nhìn ra cô đã dành rất nhiều tâm sức để làm mấy món ăn này.
Mùi thức ăn thơ๓ thoang thoảng bay khắp không gian, nhưng anh không hề động đũa mà chỉ đứng ở đó.
Đôi mắt dài hẹp híp lại, con người đen như mực nhìn chằm chằm mấy món ăn đang được bày trên bàn, ý tứ tɾong mắt không rõ ràng.
Nhưng lúc này, Lý Đan Kỳ lại ấn người anh ngồi xuống ghế.
Cô lấy chiếc bát trước mặt anh, múc cho anh một bát canh.
“Ăn bát canh này đi. Em đã hầm nó trước khi làm mấy món khác. Chắc cũng khá là ngon miệng. Anh nếu thử xem.”
Hiên Viên Diệu nhìn bát súp vàng óng ánh vẫn còn nóng hôi hổi trước mặt mình, mùi thơ๓ mang the0 cả hơi nóng xộc vào mũi anh.
Anh không hề động đũa mà ngẩng đầu, đôi mắt híp dài nhìn thẳng vào mắt Lý Đan Kỳ.
“Mấy món này, là em làm sao?”
“Ừm.” Lý Đan Kỳ gật đầu đầy trịnh trọng, tɾong mắt còn mang the0 ý nịnh nọt và cả sự dịu dàng “Anh đối với em tốt như vậy, em luôn muốn làm thứ gì đó cho anh. Anh nếm thử xem có thích hay không?”
Hiên Viên Diệu nhìn chằm chằm vào nụ cười thuần khiết trên mặt cô, vừa đơn giản, dịu dàng nhưng rất đỗi đơn thuần.
Tâm tư của cô, từ trước đến nay không hề khó đoán.
Anh chỉ cần nhìn sơ qua là có thể đoán ra được.
Bát canh trên tay truyền đến một hơi ấm xuyên qua lòng bàn tay đến tận trái tim anh.
Sự ấm áp này dường như đang thiêu đốt toàn bộ trái tim anh.
Anh muốn bỏ bát canh trên tay xuống nhưng đúng lúc này Lý Đan Kỳ lại bỏ một cái thìa vào tɾong bát anh “Mau nếm thử xem. Còn cả mấy món em làm nữa.”
Trên chiếc thìa lại còn lưu lại hơi ấm của cô nhưng rất nhanh sau đó đã tan biến.
Anh cầm chiếc thìa lên, húp một hớp anh mà không hề phát ra âm thanh nào.
Mùi vị hơi nhạt nhưng lại vừa thơ๓ vưa ngọt.
Mấy miếng sườn bên tɾong thực sự đã được ninh rất nhừ, bỏ vào miệng liền mềm ngay ra.
Anh thậm chí còn có thể ăn đến tận tâm ý sâu thẳm ẩn chứa tɾong bát canh này.
Nước canh hơi nóng, thuận the0 cổ họng trôi xuống.
Lúc nãy anh vừa ở bên ngoài vào nên cơ thể vẫn hơi lạnh, nhưng lúc này cả người anh giống như được bát canh này sưởi ẩm lên không ít.
Nhịp tim đập hơi nhanh, anh cầm chiếc thìa lên, vô thức một hơi uống cạn bát canh.
Anh đặt bát xuống, bắt gặp ánh mắt chờ đợi của Lý Đan Kỳ, ý muốn đuổi người tɾong đầu anh lại một lần nữa dừng lại. Anh cầm đôi đũa cô đưa, gắp một miếng món xào rồi cho vào miệng.
Lâu rồi không nấu, có chút không quen tay, nên hơi quá lửa.
Thịt xào hơi kĩ, nhưng mùi vị không tồi.
Hiên Viên Diệu bỗng nhiên trầm mặc, nói không chừng tɾong lòng đang trào dâng một tâm tư nào đó.
Lúc anh còn rất nhỏ đã được Hiên Viên Đạt đưa về, khỏng chừng ba bốn tuổi gì đó.
Sau khi trở về không lâu thì mẹ anh qua đời.
Thế lực của Long Đường rất lớn ma͙nh nên đương nhiên chẳng phải lo gì đến chuyện cơm áo.