Người Tình Bí Ấn
Chương 1192
⬅ Trước Tiếp ➡

Xem ra, tâm trạng cô rất vui vẻ. Hiên Viên Diệu cũng nhìn ra điều đó. Anh hơi nhướng mày “Em đang đợi anh sao?”
“Em đang đợi anh sao?”
Chỉ để cùng đón Giáng sinh?
Thời tiết ở Oa sinh tơn rất lạnh. Năm nay tuyết rơi sớm. Chiếc áo khoác đen của Hiên Viên Diệu đã dính đầy bông tuyết.
“Đúng vậy. Em đang đợi anh.”
Biểu cảm của Lý Đan Kỳ vô cùng ngọt ngào, giống hệt một cô vợ nhỏ đang ân cần giúp chồng cởi áo khoác, sau đó đưa cho A Long rồi lại kéo tay anh đi về phía phòng ßếp.
“Ừm.” Tâm trạng Lý Đan Kỳ cực kì tốt. Cô bây giờ đang nghĩ, nếu như Hiên Viên Diệu nhìn thấy thành quả của cô sẽ có phản úng như thế nào?
“Diệu, hôm nay là lễ Giáng sinh, chính là lễ Giáng sinh đầu tiên chúng ta cùng nhau đón sau khi chúng ta ở bên nhaụ”
Năm ngoái mặc dù họ cũng đón Giáng sinh cùng nhau nhưng lúc đó bọn họ vẫn chưa xác định quan hệ.
Vì vậy, đây chính là lễ Giáng sinh đầu tiên.
“Vậy sao?” Hiên Viên Diệu căn bản chẳng để ý mấy ngày lễ này.
Đối với anh mà nói, cho dù là lễ Giáng sinh hay là tết Nguyên Đán, dù sao cũng như nhau mà thôi.
Hiên Viên Đạt từ trước đến nay chưa bào giờ khiến anh có khái niệm đón lễ tết cả.
“Tất nhiên là vậy rồi.” Lý Đan Kỳ tưởng rằng anh đang nghĩ đến lễ Giáng sinh năm ngoái, vì vậy, cô dừng bước, quay đầu lại, nghiêm túc nhìn anh “Cái năm ngoái đó không tính. Lúc đó chúng ta chưa ở bên nhaụ Năm nay mới tính là đầu tiên.”
Năm ngoái?
Hiên Viên Diệu nhớ lại. Giờ này năm ngoái anh đi Las Vegas có chút chuyện cần phải xử lý.
Lúc đó vừa hay lại gặp Lý Đan Kỳ vừa mới ngủ dậy. Anh nhớ đến mục đích của mình nên tiện tay đưa cô đi luôn.
Không ngờ, cô vẫn còn nhớ?
“Diệụ” Lý Đan Kỳ vòng tay qua ôm e0 anh, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, rồi dán sát mặt mình vào lống ngực anh “Có thể cùng anh đón lễ Giáng sinh khiến em cảm thấy rất vui.”
Hiên Viên Diệu cũng chẳng cảm thấy ngạc nhiên gì với những cái ôm bất ngờ của cô nữa.
Từ khi cô tìm ra kẻ thù, từ khi cô hạ quyết tâm đích thân báo thù cho ba mẹ thì cô luôn thường như vậy. Bất cứ lúc nào cũng có thể ôm anh, hôn anh, còn nói cả lời yêu anh nữa.
“Được rồi. Không phải muốn ăn cơm sao?” Hiên Viên Diệu vỗ vào lưng cô, ra hiệu cô cùng mình đến phòng ăn.
“Ừm. Đúng vậy. Em đói rồi.” Lý Đan Kỳ mỉm cười, tɾong lòng chợt nghĩ hay để qua năm mới rồi mới báo thù vậy.
Cô phải cùng Hiên Viên Diệu đón lễ Giáng sinh, đón chào năm mới, rồi lại phải cùng nhau đón Tết Nguyên Đán.
Hơn nữa, còn phải cùng nhua đón lễ tình nhân.
Như vậy, nếu như cô có thật sự ra đi thì cũng chẳng có nuối tiếc gì.
Khoé mắt hơi cay cay, cô chớp mắt để bản thân mình không nghĩ đến điều đó nữa.
Lý Đan Kỳ, mày đã tìm được rồi, mày phải vui lên
Mày phải trân trọng thật tốt quãng thời gian cuối cùng này.
Hiên Viên Diệu không hề phát hiện ra tâm tư tɾong lòng Lý Đan Kỳ. Mà cho dù anh có phát hiện ra chăng nữa thì có lẽ anh cũng chẳng để tâm.
Hai người bước vào phòng ăn.
Nhìn thấy trên bàn ăn có chút không giống với bữa tiệc lần trước, hơn nữa chỉ bày bốn món đơn giản và bát canh.
Anh có chút khó hiểu định quay sang nhìn quản gia thì Lý Đan Kỳ đã mở lời trước.


⬅ Trước Tiếp ➡