Chương 1191
Mu bàn tay chợt có gì đó hơi nóng. Lúc này cô mới nhận ra bản thân mình đang khóc.
Nghĩ đến việc không thể cùng Hiên Viên Diệu sống cả đời, nghĩ đến việc có thể sau khi báo thù xong cô sẽ chết, cô lại không kìm được cảm thấy đau buồn.
Nhưng rất nhanh sau đó, cô đã làm bản thân bình tĩnh lại.
Với xuấtthân của cô và cả mối hận thù cô gánh trên vai thì tình yêu của Hiên Viên Diệu hơn một năm nay chỉ là những thứ đánh cắp mà thôi.
Cô không nên lãng phí thời gian ngồi đây bi sầụ
Nếu như kết quả của việc báo thù phải trả giá bằng sinh mạng, vậy thì trước khi chết hãy để cô có thể trân trọng những giây phút quý giá cuối cùng được sống cùng với Hiên Viên Diệụ
Sau thời gian hơn hai tháng, cô đã tập luyện được không ít rồi.
Mặc dù chưa đến ba tháng nhưng cho dù là kĩ thuật bắn súng hay là công phu đều tiến bộ rất nhiềụ
Phương Hồng là giáo viên rất tốt. Cô ấy nói thân thể cô nhỏ nhắn, mặc dù không giỏi tɾong việc tấn công trực diện nhưng lại có thể sử dụng͟͟ các đòn tấn công linh hoạt.
Tận dụng͟͟ lợi thế thể hình của bản thân, khiêu chiến trước sau đó tấn công có thể một phát tɾúng luôn.
Khoảng thời gian này, cô vô cùng cố gắng, vì vậy kết quả đạt được còn tốt hơn dự tính rất nhiềụ
Vào ngày giáng sinh, cô được Phương Hồng đồng ý có thể nghỉ ngơi một ngày.
Lý Đan Kỳ hôm trước đã mặn nồng với Hiên Viên Diệu đến rất muộn, lúc tỉnh dậy, Hiên Viên Diệu đã rời đi rồi.
Cô có chút thất vọng. Thực ra cô muốn cùng Hiên Viên Diệu trải qua lễ Giáng sinh này.
Cô vẫn còn nhớ, năm ngoái, cô và Hiên Viên Diệu vẫn chưa xác định quan hệ nhưng vào lễ Giáng sinh anh đã đưa cô đến Las Vegas chơi.
Lúc đó, cô thực sự rất vui.
Nhưng hôm nay, anh dường như lại quên Giáng sinh vậy.
Lý Đan Kỳ lắc đầụ Bỏ đi. Hiên Viên Diệu quên rồi nhưng cô không thể quên.
Hôm qua cô đã Hôm nay cô phải đích thân ra tay, nấu cho Hiên Viên Diệu một bữa.
Mấy năm nay, cô căn bản chẳng nấu cơm cho bản thân, vì vậy cũng chỉ biết làm ít món. Có điều, cô tin, Hiên Viên Diệu nhất định sẽ không để ý.
Dù sao thì quan trọng là tấm lòng, không phải sao?
Thấy cô muốn cùng bản thân đón Giáng sinh, Hiên Viên Diệu đã nói rằng sẽ về sớm. Anh còn nói bản thân còn có chuyện quan trọng muốn nói với cô.
Chuyện quan trọng sao? Vậy là chuyện gì?
Lý Đan Kỳ không biết, tɾong lòng cũng rất mong chờ. Đây chính là lễ Giáng sinh đầu tiên sau khi cô và Hiên Viên Diệu xác định quan hệ.
Bảy rưỡi tối, Hiên Viên Diệu trở về.
Phương Hồng nói, Lý Đan Kỳ đã tập được kha khá rồi.
Không tính đến tố chất và tuổi tác, muốn nâng cao kĩ năng hơn vẫn cần thời gian.
Còn anh, sớm đã chơi ċһán trò chơi này rồi. Anh muốn nóng lòng kết thúc trò chơi này và đồng thời nhận kết quả thắng lợi.
Về đến nhà, Lý Đan Kỳ ngay lập tức chạy đến và nắm lấy tay anh.
“Diệu, anh về rồi ” Thời gian vừa kịp. Cô vừa mới nấu cơm xong, anh đã về rồi. Đây không phải là tâm linh tương thông sao?
Con gái rơi vào bẫy tình, quả nhiên mù quáng.
Rõ ràng cô gọi đïện thoại trước, Hiên Viên Diệu đã nói bản thân mấy giờ về rồi cô mới tính toán thời gian để nấu cơm. Bây giờ lại liên tưởng thành cô và anh tâm linh tương thông.