Chương 1190
“Cô Lý, sự nỗ lực của cô tôi đều nhìn thấy. Thỉnh thoảng nghỉ ngơi một chút cũng vô cùng cần thiết. Ngày mai cô hãy đến tập luyện thì hơn.”
“Nhưng mà…” Lý Đan Kỳ thầm nghĩ, cơ thể quả thực có không thoải mái lắm, có điều “Tôi có thể luyện bắn súng không? Cái đó chẳng không sao chứ.”
Phương Hồng khẽ giật mình, sau đó gật đầu “Nếu cô Lý đã kiên trì như thế, vậy thì đi đi.”
Lý Đan Kỳ gật đầu rồi đi về phía sân luyện bắn.
Trải qua mấy ngày tập luyện, kỹ thuật bắn súng của cô đã tiến bộ rất nhiều rồi. Không phải bách phát bách tɾúng nhưng căn bản đều bắn tɾúng hồng tâm.
Lý Đan Kỳ tin, bản thân nhất định có thể báo thù.
Một tháng sau đó, Lý Đan Kỳ vẫn tiếp tục luyện tập.
Cô thậm chí còn luyện tập khắc khổ hơn, mỗi ngày đều tập đến khi bản thân kiệt sức mới dừng lại.
Lúc quay về phòng, nếu như thời gian còn sớm, cô còn dành thời gian đan áo len cho Hiên Viên Diệụ
Có điều, cuộc sống mệt mỏi và căng thẳng như vậy, nhưng cô lại cảm thấy rất mãn nguyện.
Trong lòng thực ra vẫn có chút bất an.
Nếu như cô có thể báo thù thành công, không bị tên đường chủ của Long Đường kia giết chết, vậy thì cô nhất định sẽ sống thật tốt. Cùng Hiên Viên Diệu sống đến khi đầu bạc răng long, yêu anh một đời một kiếp.
Nếu như không may cô báo thù thất bại, vậy thì cô cũng phải trân trọng thời khắc quý giá cuối cùng được ở bên Hiên Viên Diệu này.
Tất cả khả năng, tất cả những kết quả có thể xảy ra, Lý Đan Kỳ đều đã nghĩ rất kĩ rồi.
Bây giờ, cô chỉ đợi năng lực của bản thân nâng cao thêm chút mà thôi.
…………………..
Lễ Giáng sinh sắp đến tɾong bầu tâm trạng lo lắng và hồi hộp như vậy.
Ở nước Mỹ, Lễ Giáng sinh tương đương như Tết Nguyên Đán của người Trung Quốc. Mặc dù Lý Đan Kỳ là người Trung Quốc nhưng cô đã sống ở Mỹ hơn mười năm rồi, vì vậy cô cũng vô cùng coi trọng Lễ Giáng sinh.
Cô đã đan xong áo len rồi. Cô định sẽ tặng chiếc áo len này cho Hiên Viên Diệu coi như món quà giáng sinh dành cho anh.
Cô đã gói chiếc áo lại bằng chiếc hộp giấy đẹp nhất và buộc bằng những dải ruy băng xinh đẹp. Cô còn viết thêm một tấm thiệp nhỏ chứa đầy tình yêu thương dành tặng anh.
Sau khi đã gói xong quà, cô lại nghĩ làm thế nào có thể khiến Hiên Viên Diệu cảm thấy bất ngờ. Nhưng sau đó, cô lại mặt buồn rười rượi ngồi xuống giường.
Bây giờ cô vẫn chưa báo được thù. Cô căn bản không biết bản thân ngày mai sẽ như thế nào.
Trong lòng cảm thấy rất buồn rầu và bất an.
Có lúc, cô thậm chí muốn từ bỏ, không báo thù nữa, chỉ cần ở bên Hiên Viên Diệu là tốt rồi.
Nhưng không được.
Cảnh tượng ba mẹ chết thảm cứ hiện lên tɾong đầu khiến cô không thể quên được.
Nửa đêm nằm mơ, cảnh tượng đẫm máu đó, ánh mắt của ba mẹ, ánh mắt toát lên sự tuyệt vọng, đau khổ, và van xin.
Cảnh tượng đó như một mũi kim đâm xuyên vào trái tim của Lý Đan Kỳ.
Cô phải báo thù. Nhất định phải báo thù.
Lý Đan Kỳ đứng dậy. Cho dù con đường sau này thế nào, cho dù đi đến tình cảnh thế nào chăng nữa, cô cũng được không bỏ cuộc, và cũng không thể bỏ cuộc.
Nhưng vừa nghĩ đến Hiên Viên Diệu, cô lại cảm thấy đau lòng.
Hiên Viên Diệu tốt như vậy, đối xử với cô dịu dàng như vậy.
Cô thực sự muốn cùng anh sống cả đời.