Người Tình Bí Ấn
Chương 1178
⬅ Trước Tiếp ➡

"Đan Kỳ đáng thương." Hiên Viên Diệu thở một hơi thật dài, dáng vẻ đó tràn đầy thương tiếc, tràn đầy dịu dàng "Em muốn báo thù như thế nào đây?"
Nhưng dưới giọng nói dịu dàng ấy lại để lộ ra vài phần dụ dỗ.
Anh thật sự rất tò mò không biết cô gái nhỏ nhắn, thoạt nhìn nhu nhược này sẽ báo thù như thế nào đây?
"Em, em muốn giết anh ta." Lý Đan Kỳ ngẩng đầu lên, tɾong ánh mắt của cô là sự kiên quyết chưa từng thấy trước kia "Em muốn giết người đàn ông đó, em muốn trả thù cho ba mẹ em."
"Là vậy à..."
Muốn giết người sao? Cũng có thể hiểu được.
Nhưng giết người? Chỉ dựa vào cô?
Tia hứng thú chợt lóe lên tɾong đôi mắt anh. Nắm chặt tay Lý Đan Kỳ, anh chậm rãi nói chuyện "Đan Kỳ muốn báo thù sao? Vậy thì anh phải giúp em chứ."
"Diệu?" Anh, anh muốn giúp mình sao?
Hốc mắt Lý Đan Kỳ còn vẫn còn ừng ực nước mắt, cô mở to đôi mắt mờ sương nhìn khuôn mặt tươi cười tựa như yêu quái dần phóng đại trước mắt.
Khuôn mặt tươi cười kia rất thân thiết, nhưng không hiểu sao cô lại cảm thấy hơi lạnh lẽo.
Cô muốn nhìn cho rõ ràng, muốn nói với mình rằng vừa rồi chỉ là ảo giác.
Nhưng lúc này Hiên Viên Diệu lại ôm lấy cô, cái ôm dịu dàng ấm áp kéo cô vào tɾong lòng mình "Nếu Đan Kỳ muốn báo thù thì tất nhiên là anh phải giúp em rồi."
"Diệụ" Không còn sự lạnh lẽo lúc nãy nữa, cô nghĩ có thể là cô nghĩ sai rồi.
Sao Diệu lại có thể như vậy được chứ?
"Ừ?"
"Nhưng, nhưng anh muốn giúp em thế nào?" Lý Đan Kỳ vội vàng ngẩng đầu lên nhìn vào mặt Hiên Viên Diệụ
Đây là chuyện riêng của cô, là cô muốn báo thù, sao có thể để Hiên Viên Diệu cũng bị cuốn vào đây chứ?
"Diệu, không được, không thể được. Em, em tự làm được, em nghĩ em có thể giải quyết được."
"Em có thể giải quyết được? Em định giải quyết thế nào?" Hiên Viên Diệu híp mắt lại, dường như anh không hiểu ý tứ của cô "Bây giờ em có bản lĩnh nào đó có thể báo thù cho ba mẹ không?"
Lý Đan Kỳ im lặng.
Thật vậy, cô không biết làm gì hết, cũng không có gì tɾong tay hết.
Cho dù đã biết người đàn ông kia là kẻ thù của mình nhưng cô lại không thể làm được gì. Cô...
Trong lòng lại dâng lên rất nhiều cảm xúc chua xót, cô muốn khóc.
Hoàn toàn không thể kiềm chế được cảm giác này.
Đau đớn quá, tuyệt vọng quá.
Chẳng lẽ cứ như vậy mà bỏ qua thù hận của ba mẹ không báo sao?
"Báo cảnh sát." Đột nhiên cô ngẩng đầu lên, khuôn mặt tỏa ra ánh sáng rạng rỡ "Diệu, chúng ta báo cảnh sát, em tin chắc chắn cảnh sát sẽ giải quyết được. Em..."
Giọng nói của cô lại trở nên lạnh lẽo hơn.
Báo cảnh sát? Mấy năm trước đã từng thử rồi.
Căn bản không có ích gì cả.
Không có chứng cứ, không có ai đứng ra làm chứng. Cô phải tự giải quyết.
"Diệu, em nghĩ kỹ rồi, cho dù có phải đồng quy vu tận với bọn họ thì em cũng phải trả mối thù này. Nhưng Diệu, em không muốn anh dính líu đến chuyện này, anh vô tội."
"Em, em đi một mình là được rồi."
Cô nói xong liền đẩy Hiên Viên Diệu ra.
Nhưng cả người cô đều bị Hiên Viên Diệu giữ chặt lấy, anh không cho cô rời đi.
"Đừng sợ, đừng lo lắng." Hiên Viên Diệu nâng mặt cô lên, nói chuyện với giọng điệu cực kỳ nhẹ nhàng "Chẳng lẽ em không tin anh sao?"
"Em, em tin anh."


⬅ Trước Tiếp ➡