Người Tình Bí Ấn
Chương 1177
⬅ Trước Tiếp ➡

Chỉ là mấy năm nay cô vì sự bất lực của mình mà vẫn luôn kìm nén lại.
"Đan Kỳ." Hiên Viên Diệu biết cô đã nhớ ra tất cả, đôi mắt híp lại hiện lên tia sáng nhìn về phía cô càng trở nên dịu dàng hơn "Đã xảy ra chuyện gì vậy? Em nói với anh đi."
Cả người Lý Đan Kỳ gồng cứng lại, cô muốn nói nhưng một chữ cũng không thể nói nên lời.
Hiên Viên Diệu nhìn Lý Đan Kỳ trước mắt, kể từ lúc về đến nhà, Lý Đan Kỳ vẫn giữ nguyên tư thế đó.
Cô cứ ngồi im bất động ở đó, cũng không nói gì, hai tay nắm chặt thành quyền.
"Đan Kỳ..."
Hiên Viên Diệu muốn tới gần, nhưng Lý Đan Kỳ lại lên tiếng nói chuyện trước.
Cô nói rất chậm, rất chậm vì cô vẫn đang hồi tưởng lại, hồi tưởng lại những chuyện đã qua.
Thời gian đã trôi qua lâu lắm rồi, cô cứ nghĩ rằng mình đã quên.
Nhưng không, mỗi một cảnh tượng, mỗi một sự việc đã qua, cô đều nhớ rất rõ ràng.
Thi thể của ba mẹ, người đàn ông có vết sẹo đó...
Cô kể cho anh toàn bộ câu chuyện rồi ngẩng đầu lên, nhìn Hiên Viên Diệu với vẻ mặt thê lương "Diệụ Em, em phải báo thù. Em phải giết người đàn ông kia, em muốn báo thù cho ba mẹ em..."
Từ đầu đến cuối Hiên Viên Diệu đều không có tỏ thái độ gì, chỉ là khi nghe thấy Lý Đan Kỳ nói muốn báo thù thì tɾong mắt lóe lên tia sáng.
Tia sáng đó vụt qua quá nhanh. Lý Đan Kỳ căn bản không thể nhận ra.
Càng không cần nói lúc này toàn bộ tâm tư của cô đều đắm chìm vào mối thù giết ba mẹ và cả còn suy nghĩ muốn báo thù.
"Diệụ Em xin lỗi. Em cũng muốn cứ thế ở bên anh nhưng em không làm được. Em không thể quên ba mẹ em đã chết như thế nào, em không thể quên cảnh tượng họ nằm tɾong vũng máụ"
"Diệụ Em phải giết người đàn ông đó, em phải trả thù cho ba mẹ em. Em..."
"Đan Kỳ đáng thương." Hiên Viên Diệu tiến lên phía trước, đưa tay ôm lấy Lý Đan Kỳ.
Giọng điệu dịu dàng, lồng ngực ấm áp khiến Lý Đan Kỳ ngây ngốc.
Hiên Viên Diệu lại nhẹ nhàng vỗ vào lưng cô "Mấy ngày nay Đan Kỳ sợ lắm phải không? Thế mà anh lại không hay biết gì, người làm bạn trai như anh đúng là thất trách quá."
"Diệu?"
Lý Đan Kỳ không thể phản ứng lại, cô đã nghĩ tới hàng trăm hàng ngàn phản ứng có thể xảy ra của Hiên Viên Diệu, duy chỉ không nghĩ đến điều này.
Chẳng lẽ anh không sợ sao?
Chẳng lẽ anh không ngạc nhiên sao?
Tại sao anh có thể bình tĩnh như vậy chứ?
Nhưng cô nhớ ra rồi, Diệu của cô cũng đâu phải người bình thường.
Trong lòng mờ mịt hỗn loạn không hề chú ý tới cảm xúc tɾong mắt Hiên Viên Diệu gần như có thể gọi là hưng phấn.
Cô chỉ nghĩ đến việc phải vùng lên, chỉ nghĩ xem mình phải báo thù như thế nào. Báo thù...
"Đan Kỳ, em muốn trả thù phải không?" Cả người Hiên Viên Diệu hơi lui về phía sau, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Lý Đan Kỳ.
Khuôn mặt đó đã mất đi ánh sáng tươi tắn trước đó, mất đi niềm vui trước đây. Thứ còn lại chỉ là sự bối rối, luống cuống, sợ hãi và thù hận.
Thù hận...
Anh thực sự muốn nhìn xem thù hận của cô ấy có thể sâu đậm đến thế nào?
"Phải. Em muốn trả thù." Thù giết ba mẹ không đội trời chung. Cô không thể không trả thù.
"Đan Kỳ đáng thương." Hiên Viên Diệu thở một hơi thật dài, dáng vẻ đó tràn đầy thương tiếc, tràn đầy dịu dàng "Em muốn báo thù như thế nào đây?"


⬅ Trước Tiếp ➡