Chương 1179
"Thế không phải xong rồi sao?" Hiên Viên Diệu vỗ vai cô, muốn cô tin tưởng mình "Đan Kỳ, em phải tin anh. Anh nói anh sẽ giúp em thì chắc chắn anh sẽ giúp em."
"Nhưng mà..."
"Không có nhưng mà." Đuôi mắt Hiên Viên Diệu nhướng lên, nốt ruồi nhỏ như giọt nước thoạt nhìn lộ ra phần tà tứ "Nếu em đã là người phụ nữ của anh, là người anh thích thì việc của em cũng chính là việc của anh."
"Diệụ.." Lý Đan Kỳ vô cùng cảm động, nhưng Hiên Viên Diệu lại không để cô tiếp tục chìm đắm tɾong cảm xúc này.
"Nghe anh nói, mặc dù báo thù không dễ dàng nhưng nếu em nghiêm túc muốn làm vậy thì cũng không phải chuyện quá khó khăn. Anh sẽ bắt đầu giúp em từ ngày hôm nay. Nhưng em phải nghe lời anh, có được không?"
"Được rồi, em nghe anh hết."
Lý Đan Kỳ cảm thấy mình như một chiếc thuyền trôi lênh đênh trên biển, h0àn toàn không tìm được phương hướng.
Nhưng sự xuấthiện của Hiên Viên Diệu lại khiến cô lập tức có cảm giác an toàn.
Anh là bến đỗ của cô, là thiên thần của cô.
Cô tình nguyện giao tất cả mọi thứ của mình cho anh, tin tưởng anh.
"Cô gái ngoan." Hiên Viên Diệu cúi đầu, bắt đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng của Lý Đan Kỳ.
Lý Đan Kỳ thực sự rất cảm động nên tất nhiên sẽ không từ chối sự thân mật của anh.
Cơ thể trầm luân cũng là lúc trái tim đắm chìm.
Người đàn ông này là tình yêu cả đời của cô.
Cô thực sự rất yêu, rất yêu anh.
Cô hy vọng rằng hai người có thể mãi mãi như vậy, mãi mãi ở bên nhaụ
Có điều hết thảy đều phải đợi cô báo thù xong đã.
Người đàn ông kia, người đàn ông có vết sẹo kia, sau khi cô giết chết anh ta là có thể an tâm ở bên Hiên Viên Diệu cả đời.
Cảm giác được người dưới thân đang phân tâm, Hiên Viên Diệu có hơi bất mãn nên càng ra sức trêu chọc Lý Đan Kỳ hơn.
Mỗi lần đều đi vào nơi sâu nhất tɾong cơ thể cô.
Dần dần, tất cả cảm nhận của Lý Đan Kỳ đều đắm chìm vào động tác của anh. Đi the0 tốc độ của anh, toàn tâm toàn ý hòa nhập vào trận hoan ái này.
Ngày hôm sau, lúc Lý Đan Kỳ tỉnh dậy thì Hiên Viên Diệu cũng tỉnh dậy the0.
Thay vì đưa Lý Đan Kỳ đi học thì anh lại đưa cô đến một nơi.
Lý Đan Kỳ nhìn những khẩu súng được xếp ngay ngắn trước mặt, tɾong mắt hiện lên sự kinh ngạc, quay mặt lại nhìn Hiên Viên Diệu với vẻ mặt khá khó hiểụ
"Diệu?"
"Sợ rồi sao?" Hiên Viên Diệu khẽ cười "Đan Kỳ, chẳng lẽ em chưa từng tò mò vì sao nơi anh sống đều có rất nhiều vệ sĩ, rất nhiều người sao?"
Lý Đan Kỳ cắn môi, thật ra cô cũng thấy hơi nghi ngờ.
Nhưng trái tim cô đều chìm đắm vào tình yêu dành cho Hiên Viên Diệu, làm sao có thể để ý những chi tiết nhỏ nhặt này chứ?
"Thật ra gia đình anh mở xưởng làm vũ khí." Hiên Viên Diệu mỉm cười "Hầu hết súng ống đạn dược của chính phủ Mỹ đều được sản xuấttừ gia đình anh."
Nhìn Lý Đan Kỳ kinh ngạc trợn tròn mắt, anh chọn ra một khẩu súng lục làm bằng bạc nhỏ đưa cho cô.
"Nếu muốn trả thù thì em phải trải qua một vài bài huấn luyện, có thể quá trình đó sẽ rất vất vả." Nhìn Lý Đan Kỳ có hơi luống cuống nhận lấy khẩu súng trên tay mình, nụ cười trên mặt anh lại càng rực rỡ hơn nữa.
"Nếu bây giờ em sợ vất vả, muốn rút lui thì chúng ta có thể đổi sang cách khác."
"Cách gì?"