Người Tình Bí Ấn
Chương 1176
⬅ Trước Tiếp ➡

Hôm nay xem ra quả đúng là như vậy.
"Diệụ Diệụ" Lý Đan Kỳ hoảng sợ, cô nắm chặt tay Hiên Viên Diệu, vẻ mặt vô cùng kích động "Dừng xe lại, nhanh lên, mau dừng xe lại. Maụ Dừng xe."
Cô rất sợ, thật sự rất sợ.
Cảnh ba mẹ lần lượt chết thảm trước mặt cô lại hiện lên. Dù thế nào cô cũng không thể quên được cảnh tượng ấy.
Cho dù bây giờ cô sống rất tốt, Hiên Viên Diệu chăm sóc và đối xử với cô rất dịu dàng nhưng cô vẫn thường xuyên bị ác mộng dọa sợ mà ch0àng tỉnh lúc nửa đêm.
Cô biết ba mẹ đang trách mình.
Cô không trả thù cho ba mẹ nên chắc chắn họ đang trách cô.
Nhưng chuyện đã xảy ra lâu như vậy rồi, có rất nhiều chuyện cô không còn nhớ rõ nữa.
Ngày hôm đó bị người ta dẫn qua đó, sau đó lại bị đưa đi. Cô thấy rất hỗn loạn.
Chỉ nhớ rằng trên mặt người chĩa súng vào ba mẹ cô có một vết sẹo rất dài.
Bây giờ nhìn thấy người đàn ông kia, rõ ràng chính là người lúc trước đã hại chết ba mẹ mình.
"Diệụ.."
Xe đã dừng lại, Lý Đan Kỳ đưa tay muốn lái xe xông qua đó.
Hiên Viên Diệu kéo tay của cô lại "Em sao thế?"
"Em. Em..." Lý Đan Kỳ không thể nói nên lời. Trong lòng có rất nhiều cảm xúc đang dâng trào, cuối cùng lại nhìn về phía người đàn ông có vết sẹo vừa rồi.
Người đàn ông đó đứng ở trước cửa một hồi rồi bước vào tɾong nhà.
Ngôi nhà đó... Cô nhớ ra rồi. Lúc đó ba mẹ cô đã chết ở đây.
Chính là nơi này, chính là cái cây linh sam bạc đó, lúc đó khi vừa bước vào cửa cô còn cảm khái nói cao quá, to quá.
Từng dòng ký ức dâng lên như thủy triềụ Ba mẹ chết rồi, máu chảy lênh láng trên mặt đất và cả người đàn ông với khuôn mặt có vết sẹo dài.
Thân thể run rẩy cực kỳ lợi hại, cô muốn xuống xe, muốn xông lên giết chết người đàn ông có vết sẹo kia để báo thù cho ba mẹ mình.
Cho dù là phải đồng quy vu tận với người đàn ông có vết sẹo đó thì cô cũng tuyệt đối không thể buông tha cho anh ta.
Tất cả các giác quan lúc này đều biến mất, chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất đó là giết chết anh ta, báo thù cho ba mẹ.
Giết chết anh ta, giết chết anh ta.
"Đan Kỳ? Em làm sao thế?"
"Đan Kỳ." Cả người bị người ta gắt gao đè lại, ngẩng đầu lên liền đối diện với ánh mắt quan tâm của Hiên Viên Diệu, cô nuốt nước bọt, cổ họng giống như bị tảng đá nghẹn lại.
Một câu cũng không nói nên lời mà chỉ có thể liên tục lắc đầụ
"Đan Kỳ?" Hiên Viên Diệu nhìn cô rất lo lắng, cuối cùng nhìn A Long rồi nói "Mau, lái xe đến bệnh viện."
Cuối cùng thì Lý Đan Kỳ cũng thốt được nên lời "Không."
Cô nắm tay Hiên Viên Diệu, móng tay dùng sức bấm chặt vào lòng bàn tay anh.
Hiên Viên Diệu nhẹ nhàng rút tay ra, đỡ lấy vai cô.
"Đan Kỳ, em sao thế? Nhìn em không ổn lắm."
"Em..." Lý Đan Kỳ nghiến răng, vô số lời nói dâng trào tɾong lòng nhưng cuối cùng cô chỉ ôm lấy Hiên Viên Diệu thật chặt.
Tầm mắt vượt qua anh, vượt qua cả cửa sổ xe đằng sau nhìn về phía ngôi nhà kia.
Và cả cây linh sam cao lớn đó...
"Diệụ Em đau quá. Em đau quá." Cả người đều đau quặn lại. Nỗi đau khi ba mẹ bị bắn, nỗi đau của sự bất lực, nỗi đau không thể trả thù cho ba mẹ mình.
Nỗi đau ấy vẫn luôn nằm ở đó.


⬅ Trước Tiếp ➡