Người Tình Bí Ấn
Chương 1127
⬅ Trước Tiếp ➡

Lúc này mới phát hiện ra anh đang xem tài liệu rất nghiêm túc, khi gặp một số chỗ mà anh cho là có vấn đề, anh sẽ dùng bút đánh dấu lại rồi đặt nó sang một bên.
Anh ấy thực sự có rất nhiều mặt mà cô mãi mới biết.
Lần đầu tiên gặp, cô coi anh cũng chỉ là một sát thủ.
Về sau, cô biết thêm được anh thân thủ rất tốt, nhưng càng về sau, cô mới từ từ nhận ra rằng anh lợi hại hơn cô nghĩ rất nhiềụ
Cô không hề biết được, anh cũng giống như cô, đều phải tiếp nhận giáo dục ngay từ khi còn nhỏ, nhưng cô chỉ là huấn luyện thành một sát thủ, còn Hiên Viên Long là tiếp nhận huấn luyện để trở thành người kế vị.
Những thứ anh phải học nhiều hơn Quan Mộng Mộng gấp bội lần.
Nếu Đường Diệc Sâm không xuấthiện, người đứng đầu Long Đường ngày hôm nay sẽ chính là Hiên Viên Long.
“Làm sao vậy?” Cảm nhận được ánh mắt của cô, Hiên Viên Long quay mặt sang nhìn Quan Mộng Mộng, “Có vấn đề gì sao?
"..." Lúc này Quan Mộng Mộng mới nhận ra rằng cô ấy đang nhìn chằm chằm vào Hiên Viên Long đến thất thần.
Có chút ngượng ngùng, có chút xấu hổ, cô nâng tập tài liệu lên đặt trước mặt Hiên Viên Long, "Cái này, em đọc không hiểu nó có ý gì."
"Chỗ này sao." Hiên Viên Long nhìn thấy những dòng chữ tiếng Anh lít nha lít nhít dày đặc trên đó, anh chỉ vào vài chữ cái tɾong đó, giải thích cho cô "Cái này, nghĩa là tỷ lệ gia tăng, nó chỉ phần trăm tăng trưởng, còn cái này "
Anh ở rất gần cô, gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi hương của anh.
Hơi thở nam tính nồng đượm, mang the0 mùi cỏ thơ๓ mát tươi mới.
Cô luôn cảm thấy có một điều khó tin là nếu Hiên Viên Long không thể hiện ra, thì cô gần như không bao giờ có thể cảm nhận được tia sát khí nào phát ra từ người anh.
Không giống như thầy và những người khác tɾong tổ chức, cô vẫn có thể cảm nhận được luồng sát khí trên người họ.
Hiên Viên Long cũng có một luồng sát khí bao quanh người, tuy nhiên, cô hiếm khi cảm nhận được nó.
“Hiểu chưa?” Hiên Viên Long chăm chú giải thích xong mới nhận ra Mê Điệt Hương lại đang suy nghĩ đâu đâụ
"Mộng Mộng?"
“Hả?” Lần này Quan Mộng Mộng bị gọi cho sửng sốt, dường như đây là lần đầu tiên, khi mà không lăn giường, cô lại nghe thấy Hiên Viên Long gọi tên cô.
... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ...
Canh một, ba nghìn từ.
Khi cùng nhau ở trên giường, anh đã gọi tên cô không biết bao nhiêu lần.
Nhưng khi xuống giường, dường như đây là lần đầu tiên.
"Em hiểu không?"
Quan Mộng Mộng lúng túng lắc đầu "Anh, anh có thể nói lại lần nữa không."
“Thôi vậy.” Anh nên từ bỏ ý định này thì hơn, anh không thể ép buộc cô được, “Nếu em không hiểu, thì cứ bỏ nó sang đi.”
Quan Mộng Mộng không được tự nhiên, cô đúng thật là xem không hiểu, cô thà đi cầm súng còn hơn hiểu cái đống này.
Hiên Viên Long không thích nhìn cô thế này, anh ném tập tài liệu lên bàn, "Không muốn thì đừng đọc. Nay xem mai xem cũng vậy thôi."
Anh bực mình thu dọn đống tài liệu, đóng gói gửi đi Bắc Kinh, để Đường Diệc Sâm tự đi mà xử lý.
“Viên Long.” Quan Mộng Mộng đột nhiên cảm thấy ċһán ghét chính bản thân mình, “Em rất vô dụng͟͟ sao?"
Có vẻ như ngoại trừ thân phận sát thủ ra, cái gì cô cũng không biết, cái gì cũng không hiểụ


⬅ Trước Tiếp ➡