Chương 1128
“Sao em lại nói như vậy?” Hiên Viên Long không thể chịu được cái bộ dạng này của cô.
Mê Điệt Hương đi đến đâu cũng kiêu ngạo, phách lối ngày đó đâu rồi, "Đi, đi the0 anh."
“Đi đâu?” Quan Mộng Mộng chưa kịp phản ứng đã bị Hiên Viên Long cầm tay dắt ra ngoài.
Đi thẳng qua ba ngôi nhà chính của Long Đường đến ngôi nhà sau cùng, Quan Mộng Mộng biết đây chính là nơi đào tạo huấn luyện của Long Đường.
Hiên Viên Long đưa cô vào sân huấn luyện bắn súng.
Đầu tiên là đến phòng súng để chọn súng, Quan Mộng Mộng đã lấy một khẩu Geman M1896.
"Em thích súng lục Đức à?"
Ánh mắt Hiên Viên Long nhìn cô có thêm mấy phần hứng thú.
“Ừ.” Quan Mộng Mộng gật đầu, “Dùng thuận tay thôi.”
Hiên Viên Long đáp lại cô bằng một nụ cười, nhưng không nói thêm gì.
Đưa cô ấy vào sân bắn.
Quan Mộng Mộng bắn liên tiếp mấy phát, mỗi phát súng đều tɾúng chính giữa hồng tâm, trên bia ngắm bắn chỉ có duy nhất một lỗ đạn, đặt súng xuống, cô nhìn sang Hiên Viên Long.
“Tiếp tục.” Hiên Viên Long cưng chiều nhìn Quan Mộng Mộng “Tiếp đi"
Quan Mộng Mộng nhẹ gật đầu, cảm giác rất lâu rồi không cầm súng không khiến cô cảm thấy xa lạ.
Một số thứ dường như đã ngấm sâu vào tận tɾong xương tủy, như thời khắc cô cầm súng lên, cô lại biến thành hình ảnh Mê Điệt Hương ngày nào.
Cầm súng tɾong tay, có ý chí chính mình, viên đạn bắn ra đã đánh tan tâm trạng u ám còn sót lại của cô。
Khi bắn hết tất cả các đạn tɾong súng, Hiên Viên Long nhìn thấy Quan Mộng Mộng vẫn chưa đã.
Cũng không vội, anh lại cầm tay cô rồi dẫn cô đến sân huấn luyện.
"Nào. Sử dụng͟͟ tất cả những thứ em biết, tấn công anh."
Hiên Viên Long nhìn Quan Mộng Mộng, nhàn nhạt nói, Quan Mộng Mộng trợn tròn mắt, không hiểu anh có ý gì.
"Viên Long..."
Bọn họ đã ngừng chiến với nhau từ lâu rồi cơ mà? Tại sao anh ta lại muốn thế này?
Quan Mộng Mộng do dự, nhưng Hiên Viên Long nhìn cô đầy khích lệ, "Nào, ra tay với anh thử xem nào."
"Viên Long."
“Nếu em mà còn không ra tay, anh sẽ ra tay trước đấy.” Lúc Hiên Viên Long lên tiếng, anh đã bày ra tư thế sẵn sàng xuấtchiêu rồi.
Quan Mộng Mộng ngẫm nghĩ, vừa rồi bắn súng còn chưa đủ sáng khoái, bây giờ anh nếu anh đã nói như vậy, thì cô không khách khí nữa.
Nhấc chân lên, cô bắt đầu ra tay tấn công Hiên Viên Long.
Cô tới anh né rồi ra chiêu, hai người ở đó, thực chiến một trận tưng bừng.
Võ công thì Quan Mộng Mộng không bằng Hiên Viên Long, nhưng cô lại hơn anh ở chỗ thân hình nhỏ bé và đòn đánh linh hoạt.
Tất nhiên, Hiên Viên Long vẫn cố ý nhường đôi bước.
Sau một hồi đánh tới đánh lui, cả hai người đều mồ hôi nhễ nhại.
Quan Mộng Mộng lâu lắm mới đánh hăng như vậy, thân thể mềm nhũn ra, vừa rồi sau khi thực hiện động tác cuối cùng, Hiên Viên Long bị cô đá tɾúng một cước lùi lại mấy bước về phía sau rồi ngã xuống đất.
Trong phút chốc cô cảm thấy rất kinh ngạc rồi khụy xuống cùng anh, cô đã không còn sức nữa, mồ hôi toàn thân ướt đẫm.
“Có dễ chịu hơn không?” Lúc cô ngã xuống, Hiên Viên Long xoay người đứng dậy, đi tới ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn mái tóc dài ướt đẫm mồ hôi của cô.
Quan Mộng Mộng nghiêng mặt sang, nhìn khuôn mặt đẹp trai của Hiên Viên Long xuấthiện phía trên mình.
Cô đột nhiên hiểu ra.
"Hiên Viên Long ..."