Chương 1126
"Em muốn học chuyên ngành gì?"
“Em không biết.” Cuộc sống trước đây, ngày này qua ngày khác cô đều chỉ trải qua huấn luyện rồi giết người.
Quan Mộng Mộng chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó, cô có thể đến trường và sống như một người bình thường.
"Em có thích cái gì đặc biệt, luôn muốn làm không?"
"..." Quan Mộng Mộng im lặng, suy nghĩ một lúc, "Khi còn nhỏ xíu, em rất thích ca hát."
Mẹ luôn nói rằng cô hát rất hay, nhưng sau này, từ khi cô trở thành một sát thủ, cô không còn hát bất kỳ một bài hát nào nữa.
“Ca hát?” Hiên Viên Long nhướng mày “Em muốn làm ca sĩ?
“Không, em chỉ là thích ca hát thôi.” Quan Mộng Mộng nhìn Hiên Viên Long, “Em có thể học khoa thanh nhạc không?"
“Đương nhiên.” Hiên Viên Long gật đầu, cảm thấy yêu cầu này của Quan Mộng Mộng quá đơn giản, “Muốn học nhạc thì học thôi. Anh sẽ cho người sắp xếp.”
Kể cả tɾong tương lai Quan Mộng Mộng muốn trở thành ca sĩ, cũng không phải là chuyện gì không thể.
Dưới trướng của Long Đường hình như có một công ty quản lý thần tượng?
“Viên Long.” Quan Mộng Mộng cắn môi, nhìn khuôn mặt trẻ trung lại đẹp trai của Hiên Viên Long.
Trong lòng cô dấy lên cảm giác cảm động, kỳ thực mấy năm nay làm sát thủ, cô đã tích lũy được không ít tài sản. Cô thừa sức có thể sống cuộc sống của chính cô, làm những việc mà cô thích làm.
Tuy nhiên, tháng năm làm sát thủ đã quét sạch mọi nhiệt huyết và mơ ước của cô.
Cô chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó, sẽ có người để ý đến yêu cầu của cô, nghĩ đến những mong muốn của cô.
"Tại sao anh lại đối xử tốt với em như vậy?"
"Đồ ngốc. Em là người phụ nữ của anh" Hiên Viên Long coi Quan Mộng Mộng là của riêng mình, vì cô là của anh, nên anh đối xử với cô ấy tốt.
Quan Mộng Mộng ngơ ngác nhìn anh, đáp án này còn cách là người yêu của anh còn xa lắm.
Thế nhưng cô vẫn cảm thấy rất vui.
Bởi vì Hiên Viên Long không còn coi cô như thú cưng, cũng không coi cô như một món đồ chơi nữa.
Biết đâu một ngày nào đó, anh ấy sẽ yêu mình?
“Nào, giúp anh xem tài liệụ” Hiên Viên Long cầm một tập tài liệu nhét vào tay Quan Mộng Mộng “Nếu không hiểu chỗ nào thì cứ hỏi anh.”
“Ừm.” Quan Mộng Mộng cầm tập tài liệu tɾong tay cô.
Hiên Viên Long cũng lấy một tài liệu ra và bắt đầu xem.
Quan Mộng Mộng muốn đứng dậy nhưng Hiên Viên Long không cho.
“Ở yên đây đi.” Anh còn nói thêm, “Anh thích ôm em”.
Quan Mộng Mộng ngừng không giãy giụa nữa, rúc vào vòng tay anh, ngoan ngoãn vượt quá sức tưởng tượng của cô, đầu tựa vào ngực của Hiên Viên Long, cùng anh đọc những tài liệu dày cộp đến nhàm ċһán này.
Đây là các báo cáo từ sản nghiệp dưới trướng của Long Đường
Tất cả báo cáo sẽ được gửi lên mỗi tháng một lần. Mỗi quý xét duyệt một lần. Ngoài ra còn có tổng kết mỗi năm một lần nữa.
Bây giờ các văn kiện họ xem là đánh giá hàng quý nên khối lượng công việc rất lớn.
Đây vốn là việc của Đường Diệc Sâm, nhưng bây giờ lại ném cho Hiên Viên Long.
Hiên Viên Long tốt nghiệp xuấtsắc đại học Harvard, xem những tài liệu này đối với anh mà nói là chuyện nhỏ.
Nhưng đối với Quan Mộng Mộng thì khó hiểu chết đi được, ở trên đó có rất nhiều thuật ngữ chuyên ngành, toàn thứ ngôn ngữ ngoài hành tinh cô chưa đụng phải bao giờ.
Cô không nhịn được quay mặt sang cầu cứu Hiên Viên Long.