Chương 1115
“Mặc kệ là thế nào.” Hiên Viên Long Nhất xua tay, nhìn Quan Mộng Mộng “Sau này, cô được tự do rồi. Cô không còn là Mê Điệt Hương nữa rồi.”
Quan Mộng Mộng mím môi, ngây người nhìn gương mặt Hiên Viên Long Nhất, tɾong lòng chợt cảm động.
Muốn nói gì đó nhưng một chữ cũng không nói ra được.
Hiên Viên Long Nhất nắm tay cô, nhìn khoé mắt cô có chút ướt át, không hiểu sao tâm tình lại trở nên vui vẻ.
“Sau này cô muốn làm gì thì cứ làm cái đó, nhưng mà, không được rời xa tôi.”
“Tại sao?” Quan Mộng Mộng ngẩng đầu, tim đập nhanh hơn, cô muốn biết tại sao Hiên Viên Long Nhất lại không để cô rời đi “Tại sao không thể rời xa anh?”
“Mạng của cô, sau này chính là của tôi.” Để đổi lấy mạng của cô, bọn họ đã phải trả một cái giá vô cùng lớn, Hiên Viên Long Nhất không hề cảm thấy chút áy náy, khẽ nhéo mác cô “Cô nhớ rõ, mạng của cô là của tôi.”
Quan Mộng Mộng cũng không trả lời anh “Hiên Viên Long Nhất, tại sao anh phải dùng mạng của mình để đổi lấy mạng tôi?”
“…” Hiên Viên Long Nhất khẽ giật mình, không trả lời câu hỏi của cô.
“Nói đi. Tại sao phải dùng mạng của anh đổi lấy của tôi?”
Cô đã yêu anh, cô biết tâm ý của mình, nhưng còn anh thì sao?
Anh cũng yêu cô sao?
Anh nguyện ý dùng mạng mình đổi lấy mạng cô là bởi vì biết sư phụ không thể làm gì anh hay bởi vì tɾong lòng anh, ít nhiều cũng có chút để ý đến cô vậy?
Hiên Viên Long Nhất không trả lời câu hỏi của Quan Mộng Mộng. Sắc mặt anh có chút xấu hổ.
“Cô cũng đã trở về rồi, hỏi mấy chuyện vô nghĩa này làm cái gì?”
“Đây không phải là chuyện vô nghĩa.”
Quan Mộng Mộng cố chấp muốn có được đáp án “Long Nhất, nói cho tôi biết, tại sao anh phải cứu tôi. Tại sao anh phải dùng mạng mình đổi lấy mạng tôi? Tại sao…”
“Cô xem như tôi rảnh rỗi là được.” Hiên Viên Long Nhất hơi xấu hổ.
Khi giết người anh có thể lạnh lùng, nhưng trả lời câu hỏi này anh lại cảm thấy có chút lúng túng.
Lúc đầu khi phát hiện Quan Mộng Mộng mất tích không thấy đâu, phản ứng đầu tiên của anh chính là căm phẫn.
Sự căm phẫn kinh khủng khiến anh kích động như muốn giết người.
Anh đối xử Quan Mộng Mộng không tốt sao? Không đủ nuông chiều sao?
Nếu như là người khác không biết đã chết biết bao nhiêu lần rồi.
Anh chẳng những không để Quan Mộng Mộng chết mà còn đối xử tốt với cô, chăm sóc cô.
Không nhốt cô, cũng không tra tấn cô.
Cô còn muốn bỏ trốn?
Khi đó anh đã nghĩ rất rõ ràng. Một khi để anh bắt được Quan Mộng Mộng, anh nhất định sẽ dạy dỗ cô cho tốt, để cô biết được, cô không thể gây chuyện với anh được.
Nhưng tất cả sự tức giận khi ở tɾong Xám, khi nhìn thấy gương mặt trắng nhợt, tiều tuỵ đều đã biến mất không thấy tăm hơi.
Chỉ còn lại sự đau lòng thoáng qua.
Cô là sát thủ, thân bất do kỷ.
Mặc dù anh cũng là sát thủ, nhưng Ám đường là của chính mình. Mà người của Long Đường đều được nuôi dưỡng từ nhỏ.
Huống chi, người của Long Đường đa phần đều là trẻ mồ côi.
Từ nhỏ đã ở Long Đường đến khi trưởng thành, kết hôn, sinh con đẻ cái.
Sau đó tɾong những người con chọn ra người có thể đảm đương trách nhiệm to lớn để đào tạo.
Cho dù không thể, thì cũng có thể tìm ra vị trí thích hợp cho mình ở Long Đường.