Người Tình Bí Ấn
Chương 1116
⬅ Trước Tiếp ➡

Có thể nói, Long Đường có thể vững chắc được như ngày hôm nay là bởi vì chức vị của Long Đường đều là truyền qua các thế hệ.
Mấy thế hệ đều trung thành, đoàn kết cùng nhaụ
Long Đường phòng thủ kiên cố.
Với h0àn cảnh như vậy, mặc dù đào tạo rất vất vả, phải chấp nhận huấn luyện cũng rất khắc nghiệt.
Nhưng đều là tɾong phạm vi mọi người chịu đựng được.
Đối với bọn họ mà nói đó đều là bắt buộc.
Khả năng bản thân tốt thì mới không bị người khác ức hiếp.
Năng lực bản thân càng ma͙nh thì càng có thể được trọng dụng͟͟.
Đây là một môi trường cạnh tranh lành ma͙nh.
So với tổ chức Xám, nơi của Mê Điệt Hương ở không hề có nhân tính đó thì h0àn toàn khác biệt.
Anh nghĩ, có lẽ anh có thể hiểu được, tại sao Mê Điệt Hương nhất định phải trốn đi.
Cho dù cô không trốn thì Xám cũng sẽ không tha cho cô.
Cô có thể trốn ở chân trời góc biển chỉ một thời gian chứ không thể trốn được cả đời. Chỉ cần còn sống thì sẽ phải đối mặt với sự truy giết của tổ chức.
Cuộc sống như vậy quá khổ cực.
Anh hiểu được, nên cũng sẽ không tức giận với Quan Mộng Mộng nữa.
Nhưng, muốn để anh nói mấy lời gì mà bản thân mình không đành lòng Quan Mộng Mộng thì có đánh chết anh cũng không nói ra.
Xem như anh rảnh rỗi?
Đáp án này, rõ ràng là Quan Mộng Mộng không vừa ý rồi.
Sao có thể xem như anh rảnh rỗi chứ?
Cô không thể chấp nhận đáp án này.
“Chẳng lẽ, chẳng lẽ tɾong lòng anh, chưa, chưa từng để ý…. sao?”
Muốn hỏi ra được câu hỏi này, Quan Mộng Mộng cũng rất khó khăn.
Cô là một cô gái, từ trước đến giờ chưa từng yêu ai, cũng chưa từng có cảm tình với anh bao giờ.
Đối với sư phụ, cô rất sợ hãi, đối với những sát thủ khác tɾong tổ chức, bọn họ đều tự mình hành động, rất ít khi tụ tập.
Hiên Viên Long Nhất là người duy nhất, khiến cô nảy sinh tình cảm, tɾong lòng đã có người để dựa vào.
Nhưng anh lại nói anh đến cứu mình bởi vì anh rảnh rỗi buồn ċһán?
Điều này khiến mấy lời cô muốn hỏi lại trở nên khó mở lời, thậm chí còn không nói rõ được chữ “tôi” nữa.
“Để ý cái gì?” Vẻ mặt Hiên Viên Long Nhất thay đổi, đó là vẻ mặt xấu hổ khi bị người khác phát hiện ra tâm tư mình. Anh đứng bật dậy, trừng mắt nhìn Quan Mộng Mộng.
Người phụ nữ này, nhìn ra được cái gì rồi sao?
Quan Mộng Mộng lại càng lúng túng hơn, cô cắn môi nhìn sắc mặt Hiên Viên Long Nhất thay đổi. Anh, bị cô dọa sợ sao?
“Thì là để ý tôi.” Cô không quan tâm gì nữa “Hiên Viên Long Nhất, anh đến mạng cũng không cần nữa, chẳng lẽ không phải bởi vì tɾong lòng anh thích tôi, để ý tôi, thậm chí là yêu tôi sao?”
Hiên Viên Long Nhất kinh ngạc không nói nên lời, nhìn Quan Mộng Mộng, miệng há hốc, vẻ mặt kinh ngạc.
Yêu?
Đó, đó là cái thứ quỷ gì chứ?
“Ai, ai yêu cô chứ?”
Quan Mộng Mộng không cách nào phản ứng được “Anh, anh không yêu tôi?”
“Đương nhiên là không yêu rồi.” Cái gì mà yêu không yêu chứ, anh cũng chẳng phải đàn bà “Tôi, tôi chẳng qua chỉ là ăn no rãnh rỗi không có gì làm thôi.”
Đúng, không sai. Anh chỉ là ăn no rồi rảnh rỗi mới đi cứu cô “Quan Mộng Mộng, tôi nói cho cô biết, tôi không có yêu cô. Tôi, tôi chỉ là rảnh rỗi mà thôi.”
“Đúng. Không sai.” Anh gật đầu thật ma͙nh “Tôi chỉ là quá rảnh rỗi, nhàn ċһán. Tôi không hề yêu cô một chút nào.”


⬅ Trước Tiếp ➡