Người Tình Bí Ấn
Chương 1114
⬅ Trước Tiếp ➡

Đôi mắt đó trước giờ đều có chút gì đó tà ác, lúc này lại nhắm chặt lại.
Anh ngủ an tĩnh như vậy, thoạt nhìn rất giống một đứa trẻ.
Quan Mộng Mộng vẫn luôn thức dậy muộn hơn Hiên Viên Long Nhất, đây cũng là lần đầu tiên nhìn thấy bộ dáng của anh khi ngủ.
Trong lòng có chút muốn trêu đùa, cô nâng tay lên khẽ nhéo trên mặt anh.
Phát hiện Hiên Viên Long Nhất vẫn còn đang ngủ, cũng không có phản ứng gì, cô khẽ nhếch môi, chuyển sang bịt mũi anh.
Chỉ là chưa kịp để cô tiếp tục động tác thì tay cô đã bị nắm lấy.
Ngẩng đầu, Hiên Viên Long Nhất đã tỉnh rồi, nhìn gương mặt cô chằm chằm, vẻ mặt dường như có chút vui thích.
“Tỉnh, tỉnh rồi à?”
Giọng Quan Mộng Mộng hơi khàn, nhưng so với hôm qua thì đã đỡ nhiều rồi.
“Bị cô nhéo như vậy mà còn không tỉnh? Tôi đây cũng chẳng cần làm sát thủ nữa.”
Quan Mộng Mộng hơi nghèn nghẹn, muốn nói gì đó nhưng Hiên Viên Long Nhất lại lật mình đè lên người cô.
Bốn mắt nhìn nhau, giọng canh cũng có hơi khàn giống cô “Nếu tôi mà không tỉnh thì sao mà biết được cô lại nghịch ngợm như vậy?”
Giọng điệu anh quả thực rất giống như lời thì thầm của người yêu vậy, cơ thể Quan Mộng Mộng cũng khẽ run.
Nhìn thấy gương mặt anh ở ngay trước mặt cô dần dần phóng to lên, đột nhiên cô cảm thấy hô hấp cũng gấp hơn.
Môi anh hôn lên môi cô.
Đây đã không phải là lần đâu tiên nữa rồi, nhưng bỗng nhiên cô vẫn cảm thấy luống cuống, không biết phải phản ứng thế nào.
Trước kia không biết tâm ý của bản thân nên có thể xem tất cả là do bị anh cưỡng ép.
Nhưng sau khi đã biết tâm ý bản thân thì cảm xúc đó trở nên có chút kỳ diệu hơn.
Nụ hôn của anh vẫn ma͙nh bạo giống y hệt như trước đây, một chút dịu dàng cũng chẳng có.
Nhưng bởi vì nụ hôn ma͙nh bạo và độc đoán như vậy lại khiến cô trầm mê.
Cô phát hiện, cô thật sự rất yêu Hiên Viên Long Nhất.
Yêu liều lĩnh của anh, yêu sự độc đoán của anh, yêu sự ngang tàng của anh, yêu sự kiêu ngạo của anh.
Lại càng yêu anh có đôi khi lại thể hiện sự dịu dàng.
Tim đập càng lúc càng nhanh, hô hấp cũng càng lúc càng gấp.
Sự đón nhận nóng bỏng đó như thể anh là tất cả mọi thứ của cô.
Hai người quên đi tất thảy mọi thứ bên ngoài, quên đi tất thảy mọi điều kiện, mặc kệ những vướng mắc.
Đến khi mọi thứ kết thúc thì đã đến gần trưa rồi.
Thời gian vận động quá dài đã tiêu hao hết thể lực hai người.
Nhất là Quan Mộng Mộng, cơ thể cô vốn dĩ còn chưa phục hồi lại, ngủ đã mấy ngày vẫn luôn dựa vào dịch truyền để hồi phục.
Thật ra cô cũng không phải kiểu phụ nữ yếu đuối như vậy. Nhưng tɾong lòng sợ hãi, lo lắng cho Hiên Viên Long Nhất khiến cô không thể nào chống đỡ được nữa.
Mà bây giờ Hiên Viên Long Nhất đã quay về, cô lại khôi phục lại sức sống.
Mây hết mưa tan.
Thật ra Hiên Viên Long Nhất vẫn muốn thêm một lần nữa nhưng lại nghe thấy tiếng từ bụng Quan Mộng Mộng.
Lúc này mới nhớ ra, cô và anh đã rất lâu rồi chưa được ăn uống đầy đủ.
Bảo thuộc hạ chuẩn bị vào món ăn, đều rất thanh đạm thích hợp cho hai người bọn họ ăn.
Sau khi ăn xong, cuối cùng Quan Mộng Mộng cũng có thời gian rồi, muốn hỏi Hiên Viên Long Nhất làm sao rời khỏi Xám được.


⬅ Trước Tiếp ➡