Chương 1109
Ánh mắt kiêu ngạo càng khiến ánh mắt người đàn ông càng thêm sát ý. Chỉ với một ánh mắt, mấy tên thuộc hạ vừa rồi còn đứng phía sau Long Thiếu đồng thời lên chặn lại trước mặt Hiên Viên Long Nhất.
Hiên Viên Long Nhất cũng không hoảng sợ mà ôm chặt Mê Điệt Hương nhìn người đàn ông kia.
“Long Thiếu, tôi biết cậu là người của Long Đường. Nếu cậu muốn đến đây làm khách đương nhiên tôi cũng dám làm gì cậu cả. Thế nhưng, Mê Điệt Hương là nhân tài do tổ chức chúng tôi dày công đào tạo. Cậu cứ đưa người đi như vậy, có vẻ cũng không hợp lý?”
Người đàn ông thong thả bước vào bước, đi đến trước mặt Hiên Viên Long Nhất, súng tɾong tay đã cất lại rồi.
Nhưng Hiên Viên Long Nhất hiểu rõ, nếu như hôm nay người đàn ông này không cho qua thì anh muốn rời đi cũng có thể, nhưng cũng không thể đưa Mễ Điệt Hương đi được.
“Người, tôi muốn đưa đi.” Hiên Viên Long Nhất nói, không phải thương lượng là là ra lệnh “Nói điều kiện của anh đi.”
“Đúng là người thẳng thắn.” Người đàn ông bật cười, ánh mắt gian tà, có chút lóe sáng hưng phấn, cũng đầy tơ máụ
Mặc dù Quan Mộng Mộng đã ở bên cạnh người đàn ông này cũng lâu rồi nhưng cũng cảm thấy cả người khẽ run rẩy do sự tức giận trên người đàn ông này.
Nhận thấy sự sợ hãi từ cơ thể cô, Hiên Viên Long Nhất càng cau mày chặt hơn “Điều kiện?”
“Xám. Chỉ có lấy mạng đổi mạng, không có điều kiện khác.” Người đàn ông khi nói đến lấy mạng đổi mạng cứ như đang nói về thời tiết vậy “Năm ngoái, chúng tôi có một nhiệm vụ bị một Đường chủ của Long Đường làm rối. Cậu muốn Mê Điệt Hương cũng có thể, vậy thì giao mạng của Đường chủ đó cho chúng tôi.”
Sắc mặt Hiên Viên Long Nhất không thay đổi, chỉ trừng mắt nhìn người đàn ông trước mặt “Không thể.”
“Nếu đã như vậy, vậy thì cậu đừng nghĩ đến việc đưa Mê Điệt Hương đi.” Giọng nói người đàn ông rất nhẹ, anh ta vừa giơ tay, những người phía sau đều dùng súng nhắm vào Mê Điệt Hương tɾong tay Hiên Viên Long Nhất “Tôi vẫn là câu nói đó, Long thiếu, ở đây là địa bàn của Xám, nếu cậu đã không chịu lấy mạng đổi mạng thì thả Mê Điệt Hương ra.”
“Nếu tôi không thả ra thì sao?” Giọng nói Hiên Viên Long Nhất lạnh lùng.
“Vậy thì cô ta chỉ có thể chết thôi.” Người đàn ông cười lạnh “Xin cậu trăm ngàn lần cũng đừng nghi ngờ khả năng bắn súng thuộc hạ của tôi.”
Quan Mộng Mộng cảm nhận rõ ràng, cánh tay Hiên Viên Long Nhất ôm lấy mình bắt đầu siết chặt hơn. Cô cắn môi, tay đặt trên vai Hiên Viên Long Nhất khẽ dùng sức.
“Long Nhất, anh thả tôi ra đi.”
Anh dám đến chỗ này tìm mình cô đã rất vui mừng rồi. Về chuyện dùng mạng của một Đường chủ Long Đường để đổi mạng cô, chuyện đó không thực tế chút nào.
Cho dù Hiên Viên Long Nhất đồng ý thì ba anh ấy và cả người đứng đầu Long Đường cũng sẽ không đồng ý.
Hiên Viên Long Nhất không để ý đến Mê Điệt Hương, người phụ nữ đáng chết này, nếu không phải cô tự ý bỏ trốn thì anh làm gì cần phải đến cửa tìm người thế này?
Bây giờ còn ở chỗ này nói vòng nói vo, cô nghĩ là bọn họ đang mua rau ở chợ à?
Muốn vào thì vào, muốn ra thì ra?
Người phụ nữ thiếu dạy dỗ. Đợi đến khi anh ra ngoài rồi, xem xem anh dạy dỗ cô thế nào.
Trong lòng có rất nhiều suy nghĩ, nhưng trên mặt một chút cũng chẳng nhìn ra.