Người Tình Bí Ấn
Chương 1110
⬅ Trước Tiếp ➡

Anh chỉ nhìn người đàn ông đó, vẻ mặt không thay đổi “Nhiệm vụ của anh, nếu đã bị người ta gây rối tức là người làm nhiệm vụ cũng đã chết rồi. Vì một người chết mà đắc tội người sống, anh không cảm thấy chịu thiệt sao?”
Người đàn ông khẽ cười “Thiệt hay không thiệt là chuyện của tôi. Tôi cứ muốn mạng của người đó.”
“Không làm được.” Hiên Viên Long Nhất hừ lạnh “Anh đổi điều kiện khác là được rồi.”
“Cũng được.” Người đàn ông cười nhạt “Tôi cũng không làm khó anh. Lấy mạng đổi mạng, dùng mạng của cậu đổi mạng của Mê Điệt Hương cũng được.”
“Không… được.” Quan Mộng Mộng kêu lên, tay ôm chặt cổ Hiên Viên Long Nhất “Không thể, tuyệt đối không thể.”
Cổ họng cô đau như muốn nứt ra, năng lượng cơ thể cũng hao tổn, nhưng cô lại ôm chặt cổ Hiên Viên Long Nhất “Không, được.”
“Anh xác định?” Hiên Viên Long Nhất ngẩng đầu, ánh mắt nguy hiểm “Anh muốn mạng của tôi?”
“Anh xác định, anh muốn mạng Nhất có chút xảo quyệt.
“Đương nhiên.” Người đàn ông bật cười “Lấy mạng đổi mạng, đây cũng là do bản thân Long Thiếu đồng ý. Tại sao tôi lại không cần?”
Quan Mộng Mộng càng lúc càng căng thẳng hơn, vừa nãy cô chỉ là kêu lên the0 bản năng.
Vừa nói xong thì cô đã biết bản thân mình tự mình đa tình thôi.
Hiên Viên Long Nhất là người thế nào chứ? Sao có thể vì cô mà đổi mạng lấy mạng?
Nhưng còn chưa kịp đợi cô thoát khỏi suy nghĩ phủ định bản thân của mình thì đã nghe thấy giọng nói Hiên Viên Long Nhất vang lên bên cạnh tai cô.
“Được. Tôi đổi.” Hiên Viên Long Nhất gật đầu “Thế nhưng, tôi muốn đưa cô ấy cho thuộc hạ tôi đi trước, không có vấn đề gì chứ?”
“Đương nhiên không vấn đề gì. Long Thiếu đúng là người thoải mái.” Người đàn ông khẽ cười, nhưng lại chẳng nhìn thấy được ý cười “Nếu đã như vậy thì Long Thiếu, chúng ta đi thôi.”
Hiên Viên Long Nhất ôm Quan Mộng Mộng đi ra ngoài. Giao cô cho mấy người thuộc hạ.
Quan Mộng Mộng ngay khi cả người được đưa vào tɾong xe nước mắt chợt rơi xuống “Không cần…”
Bởi vì quá yếu và mất nước quá nặng̝ nên giọng nói cô rất khàn, khàn đến mất gần như không ai nghe được.
Nhưng cho dù không có người nghe được thì cũng có thể thấy được, khoé mắt cô phiếm hồng, và những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống.
Rơi vào tay Hiên Viên Long Nhất, cũng rơi vào tɾong tim anh.
Anh nhìn Quan Mộng Mộng khóc như một đứa trẻ, ánh mắt chợt dịu dàng mà ngay cả bản thân anh không chú ý thấy.
Nhìn gương mặt nhỏ trắng nhợt của Quan Mộng Mộng, nghe giọng nói khàn khàn của cô.
Anh bước chậm rãi, khẽ vỗ vai “Đi với bọn họ, tôi sẽ trở lại.”
Giọng anh rất nhẹ nhưng cũng rất kiên định. Quan Mộng Mộng lắc đầu liên tục, không cần, không cần ở lại, anh không biết…
Rất nhiều, rất nhiều lời nghẹn tɾong họng, nhưng một chữ cũng không nói ra được.
Cô không nói nhưng Hiên Viên Nhất lại hiểu rõ. Lùi lại, ra hiệu cho thuộc hạ lái xe rời đi.
Nhìn chiếc xe rời đi xa, Hiên Viên Long Nhất xoay người đối diện với người đàn ông.
“Mạng của tôi, ở đây, muốn lấy thì cứ lấy.”
Sắc mặt người đàn ông rất khó coi, anh ta vẫn cho rằng vừa nãy Hiên Viên Long Nhất sẽ nhân cơ hội bỏ trốn.
Nếu như vậy thì anh ta có thế giết cả hai người họ.
Nhưng Hiên Viên Long Nhất lại không hề bỏ chạy?
Thế nhưng, không bỏ chạy thì có thể nào?
Đường chủ Ám đường của Long Đường, bây giờ lại nằm tɾong tay anh ta.


⬅ Trước Tiếp ➡