Người Tình Bí Ấn
Chương 1108
⬅ Trước Tiếp ➡

Tâm niệm tɾong lòng muốn gặp lại Hiên Viên Long Nhất một lần nữa giúp cô chống đỡ, giúp cô kiên trì ba ngày trời.
Bây giờ, cuối cùng cô cũng gặp được rồi.
Môi cô đã bị khô nứt. Nhưng cô cũng mặc kệ, cô chỉ nhìn vào nòng súng u tối, vẻ mặt vô cùng kiên định.
Cô không thể, không thể để Hiên Viên Long Nhất chết được.
Hiên Viên Long Nhất khi nhìn thấy Mê Điệt Hương che chắn trước mặt anh, ánh mặt có chút kinh ngạc.
Thế nhưng cũng chỉ có một chút.
Cho dù anh không có bản lĩnh thì cũng sẽ không để một người phụ nữ cản súng cho mình.
Huống hồ. Anh giơ tay kéo cả người Quan Mộng Mộng ra sau lưng mình.
Anh như lơ đãng nhìn người đàn ông trước mặt “Anh nổ súng cũng được chỉ cần anh có bản lĩnh này.”
Chọc vào Long Đường phải trả cái giá thế nào, anh tin chắc người đàn ông trước mặt này tuyệt đối sẽ không muốn thử.
Mặc dù hiện tại Hiên Viên Diệu tạm thời rời khỏi Long Đường hơn nữa cũng không quan tâm chuyện của Long Đường nữa, nhưng cũng không có nghĩa anh ta sẽ nhìn con trai của mình bị giết.
Càng không phải nói đến Đường Diệc Sâm.
Mặc dù cái tên đó bây giờ cũng khiến Hiên Viên Long Nhất có chút không thuận mắt. Nhưng dù thế nào anh ta cũng gánh cái danh anh cả trên đầụ
Để Đường chủ của mình chết ở địa bàn của người khác, đây tuyệt đối không phải phong cách của Đường Diệc Sâm.
Vì vậy Hiên Viên Long Nhất cũng chẳng hề lo ngại nên vừa nãy mới dám trực tiếp ra đòn như vậy. Hiên Viên Long Nhất anh muốn đánh ai cũng chưa từng có chuyện không đánh được.
Dáng vẻ anh h0àn toàn không lo sợ khiến Quan Mộng Mộng lại lo lắng. Hiên Viên Long Nhất muốn làm loạn đến thế nào?
Chẳng lẽ anh không sợ chết sao?
Người khác thì cô không biết nhưng sư phụ cô thì cô biết rất rõ.
Trước giờ chưa từng có lúc nào không thể xuống tay được cả, nhất định anh ta sẽ muốn lấy mạng Hiên Viên Nhất Long.
Lúc nãy cô nghe nói Hiên Viên Long Nhất đến tìm mình đã quá vui mừng mà quên mất, Hiên Viên Long Nhất sao có thể vào được tổ chức?
Vậy thì chỉ có thể anh ngang ngược xông vào mà thôi.
Người xông vào tổ chức, giết không tha. Mê Điệt Hương chỉ cảm giác tim mình như ngừng đập.
Thậm chí không dám nhìn ánh mắt người đàn ông, chỉ xoay người nhìn Hiên Viên Long Nhất “Đi đi. Anh mau đi đi.”
Tại sao phải tới chứ? Cô chẳng phải là đồ chơi của anh, công cụ của anh thôi sao?
Tại sao anh lại vì một thứ công cụ mà đến đây làm gì?
Cổ họng Quan Mộng Mộng đau vô cùng, nhưng cô vẫn như cũ hy vọng Hiên Viên Long Nhất mau chóng rời khỏi nơi này. Cô không muốn nhìn thấy anh chết ở đây.
Hiên Viên Long Nhất liếc mắt nhìn Quan Mộng Mộng, lúc này nhìn thẳng vào mặt cô mới phát hiện sắc mặt cô trắng nhợt như ma quỷ.
Đôi môi trước giờ đỏ hồng như máu lúc này không còn chút huyết sắc, thậm chí còn bị khô nứt đến có cả tơ máụ
Tóc cô không còn mềm mại như trước, mà được búi lộn xộn sau đầụ
Với cả đôi mắt cô cũng hơi đỏ, cô vô cùng suy yếu, hai tay nắm chặt cánh tay anh.
Đôi mắt khẽ nhe0 lại. Anh vươn tay ôm lấy cả người Mê Điệt Hương vào lòng, cũng chẳng thèm nhìn đến người đàn ông kia.
Trực tiếp ôm lấy Quan Mộng Mộng muốn đi ra bên ngoài.


⬅ Trước Tiếp ➡