Chương 1107
Người đàn ông đang giữ lấy gương mặt Mê Điệt Hương, dùng hết sức hôn lên môi cô.
Từ góc nhìn của Hiên Viên Long Nhất thì hai người hôn nhau rất triền miên.
Nếu như hôm nay cô gái đó không phải là Mê Điệt Hương thì anh nghĩ, có thể anh còn cảm thấy cảnh này khá đẹp.
Nam là kiểu hình trưởng thành có chút u sầu, nữ là là cô gái nhỏ trẻ tuổi.
Dùng lời như trên mạng, bây giờ thịnh hành nhất là kiểu cặp đôi ông chú và cô gái nhỏ.
Chỉ là, khi cô gái nhỏ bị người đàn ông hôn đó biến thành Mê Điệt Hương thì Hiên Viên Long Nhất phát hiện bản thân không còn bĩnh tĩnh nữa.
Trong lòng anh có cảm giác kích động như muốn giết người.
Mê Điệt Hương trước mắt, h0àn toàn không giống như lúc bên cạnh anh, sắc bén, đề phòng như vậy.
Gương mặt cô mềm mại dựa vào tɾong lòng người đàn ông, bởi vì e thẹn mà trên mặt như có hai đám mây hồng.
Tốt. Tốt lắm. Rất tốt.
Hiên Viên Long Nhất rõ ràng nghe được âm thanh nhịp tim mình đập nhanh hơn, lại càng cảm giác được máu chảy từng luồng bên tɾong, sự phẫn nộ muốn giết người.
Mà anh nghĩ như vậy, cũng làm the0 như vậy.
Trước khi lý trí anh kịp trở về, anh bước nhanh bước xông đến, giơ tay dùng lực kéo người đàn ông đó ra. Nắm tay muốn đánh vào mặt người đàn ông…
Lúc này một khẩu súng ngắm ở giữa trán anh.
Khoé môi người đàn ông khẽ nhếch cười gian tà, vẻ mặt tự đắc “Tôi khuyên cậu bình tĩnh một chút, mặt của tôi không phải loại người nào cũng có thể đánh được đâụ”
Nắm đấm của Hiên Viên Long Nhất dừng lại ngay giữa không trung, chỉ tɾong chớp mắt ngây người, lập tức vung quyền nhanh chóng, đấm vào mặt người đàn ông.
Anh không hề lo sợ người đàn ông sẽ nổ súng, nắm đấm nhanh, ma͙nh, chuẩn.
Gương mặt người đàn ông đã bị tɾúng một đấm, khi Hiên Viên Long Nhất muốn ra đòn thứ hai, anh ta chĩa họng súng ra xa và bóp cò.
Hiên Viên Long Nhất phản ứng nhanh nhạy, cả người lập tức tránh né, trốn thoát khỏi viên đạn.
Người đàn ông điên cuồng liên tục nổ súng. Mấy tên thuộc hạ bên kia hành lang không có động tĩnh gì, cũng không có lệnh của đại ca, bọn họ mở miệng cũng chỉ thừa thãi.
Hiên Viên Long Nhất vọt đến sau lưng người đàn ông, lại lần nữa ra đòn.
Người đàn ông nhe0 mắt lại, đột nhiên chuyển họng súng ngược sang đối mặt với Hiên Viên Long Nhất. Hiên Viên Long Nhất đang ra đòn lập tức dừng lại ở đó.
Quan Mộng Mộng đã ngây người từ nãy vì mọi chuyện xảy ra đột nhiên như vậy.
Nhìn nòng súng nhắm ngay trên đỉnh đầu Hiên Viên Long Nhất, cô không hề nghĩ ngợi mà xông qua đứng cản ngay trước mặt Hiên Viên Long Nhất.
“Anh không thể.” Quan Mộng Mộng không biết đầu óc mình đang nghĩ gì. Dù sao cô đã làm một việc mà bản thân cô cũng không dám tin được.
Cô, một sát thủ. Vậy mà lại cản súng cho một người đàn ông?
Cô nghĩ có thể cô đã điên rồi. Thật sự là điên rồi.
Nhưng cô không thể để Hiên Viên Long Nhất chết được, cho dù có thế nào cũng không thể.
Cổ họng đau không chịu được, vừa đau vừa xót. Giọng nói phát ra cũng rất khàn.
Ba ngày không một giọt nước, thể lực đã đạt đến cực hạn.
Người bình thường ba ngày không uống nước thì đã mất mạng từ lâụ Nhưng cô vẫn dựa vào chút bản năng mà tồn tại.
Cô không thể chết, nhất định không thể chết.