Người Tình Bí Ấn
Chương 1106
⬅ Trước Tiếp ➡

Cô muốn biết, tại sao anh lại đến tìm bản thân cô.
Rõ ràng đối với anh thì cô chẳng qua chỉ là một món đồ chơi thôi sao?
Hơn nữa trụ sở tổ chức khó tìm như vậy, sao anh lại phải tới?
Ý muốn được sống mãnh liệt khiến cô bắt đầu gắng sức vùng vẫy. Mặc dù đã lâu không được ăn uống nhưng bản năng của một sát thủ thì vẫn còn.
Một vài con dao, bắt lấy bàn tay của người đàn ông trước mặt, dùng sức kéo ra ngoài.
Nhấc chân lên tấn công vào phía thân dưới người đàn ông.
Ánh mắt người đàn ông có chút bất ngờ, nhưng vẫn rất bình tình đón lấy đòn tấn công của cô.
Sau hai chiêu thì người đàn ông buông lỏng tay. Nhìn Quan Mộng Mộng ho khan liên tục, thậm chí còn chẳng bận tâm bản thân mình vừa rồi khó chịu suýt chút đã bị nghẹt thở.
Cô xông ra phía ngoài cửa phòng giam.
Hiên Viên Long Nhất. Anh đến rồi sao?
Cô còn thể gặp lại anh một lần nữa, thật tốt.
Bước chân mau vội, tɾong lúc đó thậm chí còn có hai lần bị vấp do đi quá nhanh, nhưng cô cũng mặc kệ.
Trong lòng có cảm giác kích động vô cùng ma͙nh mẽ khiến cô muốn nhanh một chút, nhanh hơn một chút đến gặp Hiên Viên Long Nhất một lần.
Nhưng, cô còn chưa kịp đi hết hành lang bên ngoài phòng giam, cả cơ thể đã bị người ta kéo lại thật ma͙nh sau đó đè lên trên bức tường lạnh lẽo trên hành lang.
Gương mặt trưởng thành của người đàn ông phóng to ngay trước mặt cô. Tay anh ta nắm chặt dưới cằm cô.
Anh mặt khẽ nhe0 lại, khinh thường như đang nhìn một con chuột nhắt.
“Muốn đi gặp Hiên Viên Long Nhất?”
“Thả tôi ra.” Cả người Quan Mộng Mộng bắt đầu giãy dụa ma͙nh mẽ “Anh thả tôi ra, anh có nghe thấy không?”
Long Nhất, Long Nhất…
Chỉ còn một chút nữa là có thể ra đến bên ngoài rồi. Ánh sáng đầu bên kia hành lang đã gần ngay trước mắt rồi, cô vội vàng muốn chạy qua.
Nhưng không ngờ người đàn ông lại ép chặt người cô. Giây tiếp the0, môi anh ta lại đặt lên trên môi cô.
Quan Mộng Mộng trừng lớn mắt, có nghĩ thế nào cũng chẳng dám tin được, sư phụ cô xem như cha anh tɾong nhà, lại làm ra hành động như vậy với cô.
Phản ứng đầu tiên chính là hai tay muốn đẩy anh ta ra, nhưng đã mấy ngày không ăn uống lại thêm vữa rồi giãy dụa bỏ chạy đã tiêu tốn hết sức lực của cô.
Cô vốn dĩ chẳng thể nào đẩy anh ta ra được.
Mà cũng chính ngay lúc này, đột nhiên ánh sáng ở phía trên hành lang sáng ma͙nh hơn.
Một vài bóng người xuấthiện trên hành lang.
Mà người đứng ngay phía đầu chính là Hiên Viên Long Nhất.
Ánh mắt hẹp dài của anh nhìn chằm chằm Quan Mộng Mộng và người đàn ông đang hôn nhau, ánh mắt vô cùng nguy hiểm.
Ba ngày.
Hiên Viên Long Nhất đã tìm Quan Mộng Mộng ba ngày rồi.
Anh biết cô là sát thủ, cũng biết người như bọn họ đều chẳng có tự do.
Nhưng anh lại càng biết, với thế lực của Long Đường, với năng lực của Hiên Viên Long Nhất anh đây thì tuyệt đối có thể để Mê Điệt Hương an tâm tiếp tục ở bên cạnh anh.
Nhưng có nghĩ thế nào cũng không ngờ được, cô lại muốn bỏ trốn.
Không những là trốn. Mà còn trốn đến bên cạnh một người đàn ông như vậy.
Người đàn ông đó, bộ dạng thoạt nhìn khoảng hơn ba mươi tuổi. Sát khí trên người rất nặng̝, cho dù đứng ở vị trí của Hiên Viên Long Nhất cũng có thể dễ dàng cảm nhận được.


⬅ Trước Tiếp ➡