Người Tình Bí Ấn
Chương 1105
⬅ Trước Tiếp ➡

Đột nhiên cô rất nhớ Hiên Viên Long Nhất, cô nhớ đến mỗi tối, sau khi bọn họ giao hoan, anh đều ôm chặt mình vào lòng.
Rõ ràng tuổi tác bọn họ không chênh lệch bao nhiêu nhưng Hiên Viên Long Nhất lại cao lớn hơn cô rất nhiềụ
L ng ngực của anh rộng lớn, được anh ôm vào lòng cô lúc nào cũng ngủ một đêm không mộng mị đến sáng.
Hiên Viên Long Nhất, bây giờ anh đang làm gì?
Tôi rời đi rồi, anh cũng nhớ tôi giống như tôi nhớ anh sao?
Hay là, đối với anh việc tôi rời đi cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Đúng rồi, hôm đó anh đưa thuốc giải cho cô, chẳng phải đã thể hiện rõ rồi sao?
Anh đã chơi ċһán rồi. Lúc nào cũng có thể buông tay, lúc nào cũng có thể để cô rời đi.
Là như vậy chăng?
Nhận thức được như vậy khiến Quan Mộng Mộng cảm thấy càng lạnh lẽo hơn.
Tại sao lại như vậy? Tại sao?
Nhắm mắt lại, cô nghĩ có lẽ cô sẽ phải chết đói ở nơi này thôi.
Đột nhiên bên ngoài phòng giam vang lên tiếng bước chân rất nhỏ. Rất nhanh, là tiếng cửa sắt to lớn của phòng giam mở ra.
Quan Mộng Mộng ngẩng đầu lên, nhìn người đi đến.
Ông ấy đến, là để cho bản thân cô một cái chết nhanh chóng sao?
“Mê Điệt Hương. Cô đúng là khiến tôi phải nhìn bằng ánh mắt khác đấy.”
Người đàn ông lại gần Quan Mộng Mộng. Vươn tay nắm lấy tóc cô, da đầu cô cũng đau tê.
Cô bị bỏ đói mấy ngày chẳng hề còn chút sức lực.
Cho dù có sức đi chăng nữa thì ở trước mặt người đàn ông này, cô cũng không dám phản kháng.
Bởi vì tất cả bản lĩnh của cô đều là do anh ta dạy.
“Tôi thật sự không ngờ được, đồ đệ tốt của tôi còn có bản lĩnh như vậy đấy.”
Người đàn ông kéo cả người Quan Mộng Mộng lên, nhìn gương mặt nhỏ nhăn nhó của cô bởi vì bị đau, ánh mắt anh ta sáng lên “Cô vậy mà có thể quyến rũ được Đường chủ Ám đường của Long Đường phải đích thân đến tìm cô. Cô đúng là có bản lĩnh.”
Quan Mộng Mộng mở lớn mắt, gần như không dám tin những lời mình nghe được là gì.
“Long Nhất, anh ấy đến rồi…”
Sau mấy ngày không uống được một giọt nước, giọng nói cô bật ra khàn ngoài sức tưởng tượng. Cổ họng cũng đau nóng như vậy.
Nhưng sắc mặt cô cũng không giấu được kích động. Cô dùng sức nắm lấy cánh tay người đàn ông, vẻ mặt h0àn toàn không dám tin “Anh ấy đến sao? Thầy nói là anh ấy đến sao?”
“Chậc chậc.” Người đàn ông khẽ vỗ vào má cô “Long Nhất? Gọi cũng thân thiết quá nhỉ.”
Tay anh ta đột nhiên bóp lấy cổ cô “Cô phản bội tổ chức, cho là dựa vào Long Đường thì không gì sao? Mê Điệt Hương, Long Thiếu đến để tìm cô. Thế nhưng tôi không hề nói là sẽ giao cô cho anh ta.”
Cổ họng Quan Mộng Mộng bị bóp chặt gần như nghẹt thở, cô không thở được. Chỉ có thể trừng mắt nhìn người đàn ông trước mặt.
Hiên Viên Long Nhất, anh lại đến tìm cô sao?
Tại sao chứ? Trong lòng cô vô cùng hoài nghi. Đột nhiên cô phát hiện bản thân minh rất nhớ anh.
Thật sự rất nhớ anh.
Thế nhưng, thế nhưng…
“Có lẽ, tôi có thể đưa thi thể cô giao cho anh ta.” Người đàn ông vừa nói vừa siết chặt tay hơn “Cô thấy, làm vậy thì thế nào?”
Quan Mộng Mộng đã không thể nói thành lời. Đầu óc cô trống rỗng. Cô nghĩ, có thể cô thật sự phải chết rồi.
Nhưng. Không. Cô không muốn cứ chết đi như vậy.
Cô muốn gặp Hiên Viên Long Nhất, cho dù chỉ liếc mắt một lần.


⬅ Trước Tiếp ➡