Chương 5
Lăng Thần Nam nói “Lần trước cậu nói mình lừa gạt đối phương, không khống chế được dục vọng của mình, đồng thời… làm ra chuyện tổn thương đến đối phương?”
Tổn thương có thể là bằng lời nói, bằng hành động, hoặc trên thân thể.
Thẩm Dần Xuyên gật đầu nói “Đúng, tôi, tôi làm anh ấy tổn thương.”
Lăng Thần Nam hỏi “Cụ thể thế nào, có thể ví dụ một cái được không?”
Đối phương liếm môi, hít thở hai lần, rồi dồn dập nói ra “Ban đầu thì không có như vậy.”
Chuyện cũ thứ hai của Thẩm Dần Xuyên – Manh mối
Lần đầu tiên tôi biểu hiện sự ghen tuông dữ dội là lúc chúng tôi đã ở bên nhau nửa năm. Lúc đó hình như anh ấy hơi bị dọa, nhất định bộ dạng tôi gào thét rất hung dữ. Lúc khung ảnh vỡ nát, trong mắt anh ấy đều là không thể tin được. Nhìn vẻ mặt của anh ấy, nhìn thấy hai má anh ấy chảy máu, kỳ thật tôi liền chột dạ, Nhưng vừa nghĩ tới cảnh tượng anh ấy ăn cơm riêng với người khác lại còn cười nói vui vẻ là tôi rất tức giận. Tôi không khống chế được chính mình, nói ra khỏi miệng rất nhiều… rất nhiều lời quá đáng.
Sau khi tôi nói những câu đó, vẻ mặt anh ấy dần dần lạnh đi. Tôi ghét nhất và cũng sợ nhất là vẻ mặt này của anh ấy. Anh ấy lúc nào cũng cười với người khác, nhưng lại tỏ vẻ lạnh lùng với tôi, giống như một giây sau sẽ xoay người bỏ đi.
Tôi hết cách rồi. Tôi không biết làm sao để giữ anh ấy lại. Tôi không giữ được anh ấy. Chung quy là tôi sợ một giây sau anh ấy sẽ gặp một người ưu tú hơn, giống như anh ấy vậy. Một người tỏa sáng lấp lánh, mà không phải một người bình thường như tôi vậy, không có bất kỳ ưu điểm gì.
Tôi hỏi anh ấy vì sao lại thích tôi. Tôi không nghĩ ra mình có điểm gì đáng để anh ấy thích. Tôi sợ tất cả mọi thứ đều là một giấc mơ, là một hồi chuyện cười, là một hồi đùa cợt. Nhưng sau khi anh ấy trả lời vài lần rồi thì không nhịn được nữa. Có một lần, anh ấy nói, anh ấy vậy mà nói với tôi “Em cứ hỏi đi hỏi lại mấy vấn đề này, tôi đã không nhớ câu trả lời nữa.”
Muốn trói anh ấy ở bên người, muốn bẻ gãu chân anh ấy để anh ấy không đi được. Muốn làm mù mắt anh ấy để anh ấy không nhìn thấy người khác. Muốn làm anh ấy câm để anh ấy không thể nói chuyện với người khác.
Đương nhiên, tôi không làm vậy, tôi chỉ có thể nén lại lửa giận của mình, nói xin lỗi với anh ấy.
Nhưng mà anh ấy quay đầu đi chỗ khác, không muốn để ý đến tôi, tôi cầu xin một lúc lâu, anh ấy mới mở miệng “Tại sao em có thể nói anh như vậy?”
Tôi nói xin lỗi, sau này sẽ không như thế nữa.
Anh ấy tin tôi.
Anh ấy không nên tin tôi.
Nói xong, đôi mắt Thẩm Dần Xuyên khép lại, nhếch đôi môi mỏng, đầy mặt đều là thật lòng hối hận.
Lăng Thần Nam nói “Thay đổi không nên từ sự tin tưởng của người khác, cần phải tin tưởng chính mình.”
Đối phương mới ngẩng đầu lên nhìn anh, Lăng Thần Nam còn nói “Mấy cuộc tình trước cậu cũng biều hiện sự độc chiếm mạnh như vậy sao?”
Đối phương vẫn nhìn anh “Tôi không nhớ rõ.”