Chương 6
Cậu ta căn bản là không suy nghĩ đã trả lời rồi, cậu ta đang nói dối. Lăng Thần Nam nghĩ, nhưng mà tại sao? Lăng Thần Nam thay đổi đề tài “Như vậy, sau khi hai người bùng nổ mâu thuẫn có thử tìm ra phương pháp khác không, để điều chỉnh lại cách yêu đương mãnh liệt này không?”
Đôi mắt Thẩm Dần Xuyên khẽ chuyển động, hồi tưởng lại nói “Tôi tự nói với mình, tôi không ngừng bảo đảm với bản thân, phải tin tưởng đối phương, nhưng mà… Nhưng mà tôi không làm được. Anh ấy… anh ấy quá ưu tú, giỏi hơn tôi rất nhiềụ Không chỉ là vẻ ngoài. Anh ấy cao hơn tôi, có tiền hơn tôi. Tôi, tôi không có nổi một điểm tương xứng nào với anh ấy hoặc là bạn bè anh ấy.”
Lăng Thần Nam nhìn khuôn mặt không góc chết của cậu, lại nhìn Vacheron Constanin trên cổ tay cậu, chân mang đôi giày Gucci. Anh cho rằng nếu không phải đang cố vấn tâm lý đều phải cho là đối phương cố ý khoe khoang để chọc chửi rồi.
Không chừng người yêu cậu ta là vương tử siêu cấp quý tộc hỗn huyết gì đó. Thật sự có người như vậy sao? tinhnguyetcotran.wordpress.com
Lăng Thần Nam nói “Tự ti là một cảm xúc vô cùng chủ quan, có người cho dù có nhiều tièn cũng có thể tự ti. Có thể bởi vì vẻ ngoài mà tự ti, có thể bởi vì tài hoa mà tự ti, cũng có thể bởi vì giới tính, màu da… Không có ai là hoàn mỹ, kể cả người cậu yêụ Cũng có thể tự ti trước người mình yêụ Nhưng mà quá tự ti sẽ kích thích tâm trạng, sau đó bị tự tôn quá cao xả ra ngoài.”
Đối phương ngẩng mặt dựa vào trên ghế nằm nghe, sau đó nhìn chằm chằm trần nhà, chậm rãi gật đầu, nói “Tôi không cố ý, tôi thật sự không cố ý. Tôi chỉ là muốn ở bên anh ấy thật tốt, không phải tôi cố ý muốn giết anh ấy.”
Sau lưng Lăng Thần Nam xẹt qua luồng gió lạnh, lòng bàn tay bốc lên hơi mồ hôi, ngữ khí bình tĩnh mà hỏi “Sao?”
Thẩm Dần Xuyên có chút hoảng hốt, đáp không kịp ý “Tôi lỡ tay. Tôi thật sự không cố ý.” tinhnguyetcotran.wordpress.com
Tim Lăng Thần Nam đập nhanh hơn, nhưng vẫn cố gắng hít thở chậm lại “Cho nên bây giờ anh ta ở đâu?”
Thẩm Dần Xuyên chậm rãi chuyển động cái cổ, trong đôi mắt đẹp nhưng hầu như không còn sức sống không hề dao động “Anh ấy chết rồi. Bác sĩ, tôi chôn anh ấy ở phía sau nhà tôi.”
Vẻ mặt Lăng Thần Nam cứng đờ, nhưng anh biết nhất định đồng tử của mình đang to ra, có điều đối phương không phát hiện. Cậu ta quay đầu lại, nhìn trần nhà nói “Anh ấy không phải bị tôi đánh chết. Tôi biết tôi ra tay không nặng như vậy. Tôi thật sự không muốn anh ấy tổn thương, thế nhưng ngày đó đến tối rồi mà anh ấy vẫn không tỉnh lại. Tôi cứ nghĩ anh ấy chết rồi. Lúc tôi chôn anh ấy, tôi cũng không biết… Tôi, tôi chôn sống anh ấy. Không phải tôi cố ý…”
Lăng Thần Nam nhanh chóng phân biệt thật giả trong lời cậu ta nói.
Mười giây sau, anh quyết định ổn định cảm xúc của đối phương trước rồi tính saụ
Đáng tiếc anh vừa mới hé miệng, chuông tính giờ đã vang lên. Thẩm Dần Xuyên từ từ thả lỏng rồi đứng dậy, nói lời tạm biệt thật nhanh rồi rời đi.
Hết Edit Tịnh
Tuần thứ ba