Chương 4
Thứ sáu, kế tiếp cũng không có khách hàng nào, Lăng Thần Nam nói “Cậu Thẩm, nếu như cậu muốn…” tinhnguyetcotran.wordpress.com
Có thể nói tiếp cũng không sao.
Thẩm Dần Xuyên như là giẫm phải rắn độc, vội vàng đứng lên “Cảm ơn bác sĩ, tuần sau tôi sẽ quay lại.”
Hết Tuần thứ hai
Lại là buổi chiều thứ sáu, vài đồng nghiệp phòng chẩn trị tụ tập ở phòng giải khát tám chuyện về kế hoạch cuối tuần.
Chịu trách nhiệm lên sàn đầu tiên cô nàng Trịnh bưng trà nóng chỉa về phía Lăng Thần Nam mỉm cười, nói “Bác sĩ Lăng, cuối tuần này hẹn hò hả?”
Lăng Thần Nam cũng cười “Một tên FA lâu năm, không ai thèm.”
Cô nàng Trịnh vui vẻ trong chốc lát, nói “Cậu trai tuần trước lại đến nữa chứ?”
Lăng Thần Nam giả ngu “Cậu trai nào?”
Cô nàng Trịnh nháy nháy mắt “Đương nhiên là cậu chàng đẹp trai kia rồi.”
Lăng Thần Nam bất đắc dĩ cười cười, thư ký văn phòng Lưu nói “Đẹp ơi là đẹp, nhìn là rụng tim luôn.”
Lăng Thần Nam hiểu ý của cô, nhưng không thể không nói anh cảm thấy dáng người của bệnh nhân kia gợi cảm phết.
Có hứng thú về người nào đó cũng là một trong những ý định ban đầu khi anh học nghiên cứu tâm lý.
Cô nàng Trịnh nhấp một ngụm đường đỏ “A, chắc là kiểu cool boy.”
Lăng Thần Nam nhìn đồng hồ treo tường, mang theo ly nước, vừa đi vừa quay đầu lại căn dặn “Lúc người ta đến đừng có mà nhìn chằm chằm.”
Cô nàng Trịnh cười hì hì vẫy tay “Bác sĩ yên tâm đi.”
Lăng Thần Nam trở lại phòng làm việc của mình, chuyển ghế dựa của khách hàng sang sau rèm cửa sổ, chỉ để lại một chiếc ghế nằm. Thầm tính toán lần này cần bao lâu mới có thể làm cho đối phương nói chuyện suông sẻ. Không lâu sau, hai tiếng tiếng gõ cửa vang lên, Thẩm Dần Xuyên đi vào.
Vẫn mặc quần áo màu xám tro nhạt như lần trước, người cao gầy lại có vẻ cấm dục, Lăng Thần Nam làm sao cũng không tưởng tượng được tình cảnh đối phương cuồng loạn chất vấn người yêụ
Trong tài liệu Thẩm Dần Xuyên viết cao 176cm, cơ mà nhìn bằng mắt thường hình như còn cao hơn cả mình. Lăng Thần Nam không thừa nhận mình lùn, liều mạng tẩy não rằng do đối phương quá gầy nên tạo thành ảo giác.
Lần này Lăng Thần Nam đứng trước bàn làm việc, tay thả xuôi bên người, giữa hai người không có bất kỳ thứ gì ngăn cách, nhưng đối phương vẫn gật đầu chào hỏi anh chứ không chủ động đưa tay đến bắt tay.
Quả nhiên, lúc Thẩm Dần Xuyên ngồi thì phát hiện không còn ghế dựa, cậu có chút bất an nhìn chung quanh, Lăng Thần Nam nói “Ngồi ở đây được không?”
Thẩm Dần Xuyên gật gật đầu ngồi xuống một bên của cái ghế nằm, nhưng chân không nhấc lên, lưng không dựa xuống mà vẫn thẳng tăm tắp, như là đang ngồi trên băng ghế.
Lăng Thần Nam ngồi nghiêng về về trước trên ghế làm việc, tư thế thoải mái, nói “Thả lỏng.”
Đối phương nhìn anh một chút, cũng thử lùi ra sau dựa vào.
Lăng Thần Nam nói “Qua một tuần có khỏe không? Cuối tuần có dự định gì?”
Thẩm Dần Xuyên chỉ mơ hồ mà trả lời hai câu, không giống như là suy nghĩ nhiều về chuyện sinh hoạt cá nhân.
Lăng Thần Nam vì vậy từ bỏ đọ sức, hỏi “Vậy lần trước chúng ta nói đến giữa cậu và người yêu có một vài vấn đề. Một tuần trôi qua, cậu có suy nghĩ khác gì mối quan hệ này không?” tinhnguyetcotran.wordpress.com
Ánh mắt Thẩm Dần Xuyên hơi xa xôi, sau đó chậm rãi lắc đầụ