⬅ Trước Tiếp ➡

Thẩm Dần Xuyên nói “Ba tháng, lần thứ hai đi ăn cơm sau khi biết nhau tôi đã thẳng thắn nói với anh ấy mình không phải thật sự muốn tìm nhà thiết kế nội thất, mà là vì muốn tiếp cận anh ấy nên mới nói như vậy. Anh ấy hơi ngạc nhiên, nhưng không hề tức giận, sau đó chúng tôi hẹn hò hơn hai tháng mới chính thức ở bên nhaụ” tinhnguyetcotran.wordpress.com
Lăng Thần Nam gật đầu nói “Nghe kể thì không có vấn đề gì, tuy rằng lúc đầu cậu không nói thật nhưng cũng chỉ là chút thủ đoạn nhỏ để phá băng mà thôi.”
“Không, ” Thẩm Dần Xuyên nhắm mắt lại lắc đầu “Tôi lừa anh ấy.”
“Người đó không phải là tôi, cái người hẹn hò với anh ấy đó, không phải tôi. Tôi vì muốn được anh ấy thích, mà nguỵ trang thành bộ dáng nhã nhặn lại thú vị, nhưng không phải thế, tôi là người tồi tệ.” Thẩm Dần Xuyên nói.
Lăng Thần Nam lý giải mà gật gật đầu “Đây là điều rất bình thường, trước mặt người mình thích biểu hiện ra mặt tốt của bản thân, giả bộ để làm đối phương có hứng thú rồi thích mình. Lâu dần, loại giả tạo này duy trì càng lâu càng mệt, càng ngày càng khó, đặc biệt là lúc sống chung, thói quen sẽ càng dễ dàng lộ ra.”
Thẩm Dần Xuyên lắc đầu “Không phải, tôi hoàn toàn lừa anh ấy. Tôi không phải người như vậy, bác sĩ, tôi có bệnh, tôi… Tôi e rằng không khống chế được chính mình.”
“Không khống chế được chính mình” Có rất nhiều loại cảnh tượng. Nghe đối phương miêu tả, người yêu cũng là một gã nam tính, thêm nữa liếc mắt nhìn sang, cơ thể đối phương cũng hơi gầy yếu, nếu không Lăng Thần Nam cũng muốn nghĩ là bạo lực gia đình rồi.
Thẩm Dần Xuyên cau mày, lại có chút nói không ra lời. Một lúc lâu hắn mới nói “Bác sĩ, nội dung nói chuyện ở đây đều giữ bí mật phải không?”
Lăng Thần Nam gật đầu “Giữ bí mật về bệnh tình là quy tắc, trừ khi nội dung cậu nói liên quan đến công cộng hoặc nguy hại đến người khác, nếu không tôi không có quyền nói với bất kỳ ai.”
Thẩm Dần Xuyên gật gật đầu, nói “Tôi, tôi không khống chế được. Tôi không muốn tổn thương anh ấy, tôi rất muốn tin anh ấy. Nhưng mà tôi rất ghét anh ấy nói chuyện với người khác. Tôi biết, có lúc chỉ là công việc, chỉ là bạn bè, nhưng mà tôi chính là không khống chế được.”
Lăng Thần Nam nghĩ thầm nannan Người đẹp trai như vậy mà lại có cảm giác tự ti và thiếu cảm giác an toàn mãnh liệt như vậy, anh hỏi “Cậu đã ra tay sao?”
Đối phương khẽ nhếch miệng gật đầu, lại lắc đầu “Tôi không phải cố ý, anh ấy rất được chào đón. Anh ấy chỉ cần tan làm không về thẳng nhà là tôi sẽ nghĩ bậy nghĩ bạ, tôi không nhịn được nên nổi nóng, sau lại rất hối hận xin lỗi anh ấy, sau đó anh ấy cố gắng về nhà tăng ca, thế nhưng tôi vẫn không yên lòng. Lỡ như khách hàng của anh ấy thích anh ấy thì sao, lỡ như anh ấy nói chuyện phiếm với người khác khi mua cà phê thì sao? Tôi không cố ý…”
Trật tự từ của đối phương bắt đầu lung tung, tâm trạng dần dần kích động, Lăng Thần Nam vọi nhẹ giọng nói “Tôi hiểu được cảm giác của cậu, nhưng… chúng ta nên thảo luận kỹ hơn về hành vi.”
Thẩm Dần Xuyên dừng lại, lúc hắn đang ngây người, đồng hồ điện tử trên bàn bỗng phát ra tiếng tít tít nannan đã hết giờ cố vấn rồi.
Lăng Thần Nam cũng sững sờ, đối phương vừa mởi mở nội tâm được một chút.


⬅ Trước Tiếp ➡