⬅ Trước Tiếp ➡

Phó cơ trưởng vội gật đầu ra hiệu cho tiếp viên rời khỏi khoang điều khiển, nói đừng ảnh hưởng đến tâm trạng của cơ trưởng. Thấy cơ trưởng Hứa vẫn cau chặt mày, phó cơ trưởng vội nói “Hay là để tôi lo bên này, anh đi xem nợ phong lưu ở khoang hạng nhất của anh đi?”
“Không cần, tôi tới phòng nghỉ ngủ một lát, đến giờ thì gọi tôi dây.” Hứa Đình Xuyên mở đai an toàn, lập tức đi đến phòng nghỉ.
Phó cơ trưởng bất đắc dĩ nhún vai, cơ trưởng Hứa luôn có người ái mộ, nợ phong lưu đầy người, nhưng đa số đều là tiếp viên hoặc hành khách đơn phương, đây là lần đầu thấy có người làm anh có cảm xúc như vậy.
Từ đây đến Paris bay hết hơn 12 tiếng đồng hồ, sáu bảy giờ đầu tiên Lục Cảnh Hoán đều quấn lấy Tô Mạt Mạt truy hỏi, có phải người phụ nữ cam tâm tình nguyện kia là cô không.
Chờ cô rốt cuộc không kiên nhẫn nữa, hắn lại hỏi người đàn ông bị liệt dương kia có phải cơ trưởng của chuyến bay này không, cuối cùng Mạt Mạt phải uy hiếp nếu tiếp tục hỏi, đến Paris sẽ tách ra đi riêng, Lục Cảnh hoán mới chịu từ bỏ.
Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh, Tô Mạt Mạt điều chỉnh ghế ngồi, cảm thấy uể oải buồn ngủ, trong lúc mơ màng cảm thấy có người nhìn chằm chằm vào mình, cô nhấc mí mắt đã nặng trịch lên, nhưng chỉ nhìn thấy một cái bóng không rõ ràng.
12 giờ bay trôi qua, mặc dù ghế ngồi khoang hạng nhất rất thoải mái, tiếp viên phục vụ chu đáo, Tô Mạt Mạt vẫn cảm thấy cả người đau mỏi, hiện tại chỉ muốn tới khách sạn nằm trên giường lớn mềm mại ngủ một giấc.
Nhưng sau khi thu dọn đồ đạc, cô lại thấy khó chịu, cọ tới cọ lui vì máy bay hạ cánh quá nhanh. Đến khi Lục Cảnh Hoán nhìn thấy bộ dáng của cô, khinh thường nói “Cọ cọ cái gì? Mong nhớ cái tên liệt dương kia của cậu sao? Hành khách không đi hết hắn sẽ không bước ra khoang điều khiển đâu, cậu có cọ cọ cỡ nào cũng vô dụng.”
“Ai nói tớ chờ hắn chứ, tớ bị say máy bay nên cảm thấy không thoải mái thôi.” Tô Mạt Mạt liếc Lục Cảnh Hoán một cái, cầm theo túi xách xuống máy bay.
Lấy xong hành lý tới sảnh sân bay, Tô Mạt Mạt quay đầu nhìn thấy nhân viên đội bay trên chuyến vừa rồi của cô, Hứa Đình Xuyên mặc đồng phục cơ trưởng màu trắng, mặc dù sân bay đa số là người Âu Mỹ tóc vàng mắt xanh, anh vẫn rất nổi bật.
Những cô tiếp viên dáng người yểu điệu trưởng thành đều đang vây quanh anh, cười duyên hỏi anh tối nay đã có kế hoạch gì chưa.
Chưa bao giờ Mạt Mạt cảm thấy mình lại không bằng người khác như lúc này, trong lòng có chút hụt hẫng, cô nhớ rõ đêm đó Hứa Đình Xuyên trước lúc đi nói với mình, vì mình còn nhỏ nên anh không xuống tay được.
Giờ phút này cô lại cảm thấy ngưỡng mộ những cô tiếp viên tuổi tương đương với anh, tuổi thanh xuân đáng ra là tài sản vô giá, nhưng Tô Mạt Mạt bây giờ chỉ muốn thoát khỏi nó.
Cô không biết tại sao, vốn dĩ chỉ muốn tình một đêm với Hứa Đình Xuyên, nhưng bây giờ nhìn thấy anh được phụ nữ vây quanh, trong lòng cô lại cảm thấy chua xót.
Cô nhìn chằm chằm Hứa Đình Xuyên đến thất thần, lại phát hiện ánh mắt của anh xuyên qua đám người, dừng ở trên người cô.
Mạt Mạt vội quay đầu, bước nhanh lên phía trước đuổi kịp Lục Cảnh Hoán. Sắp đi khỏi sảnh sân bay rồi, Lục Cảnh Hoán đột nhiên dừng lại, nhét hành lý của cô vào tay Mạt Mạt nói “Bảo bối, tới đi vệ sinh đã, cậu ở đây chờ tớ một chút.”
Tô Mạt Mạt định cầm giúp cả hành lý của Lục Cảnh Hoán, nhưng hắn lại xách đi luôn.


⬅ Trước Tiếp ➡