Chương 19
Lục Cảnh Hoán vừa rời đi, điện thoại Mạt Mạt vang lên, cúi đầu nhìn thì là tin nhắn của cậu “Bảo bối, thấy bộ dạng mất hồn mất vía của cậu, chắc cũng không có tâm trạng đi du lịch, đi tìm cơ trưởng liệt dương của cậu đi, chúc cậu sớm phá được thân.”
Nhìn tin nhắn, Tô Mạt Mạt cạn lời, cậu ta nói lung tung gì vậy, ai muốn đi tìm Hứa Đình Xuyên chứ, Tô Mạt Mạt vừa định kéo hành lý đi tìm Lục Cảnh Hoán, đột nhiên bị người khác kéo lại, mang cả người lẫn hành lý đến góc ít người.
Tô Mạt Mạt định kêu cứu, thì phát hiện người kéo mình là Hứa Đình Xuyên.
“Thằng nhóc gọi em là bảo bối vừa nãy là bạn trai của em sao?” Hứa Đình Xuyên sắc mặt âm trầm.
“Không liên quan đến anh..”
Tô Mạt Mạt chưa dứt lời, Hứa Đình Xuyên đã ôm lấy vòng eo của cô, để cô ngửa ra sau, không có bất kỳ dấu hiệu nào, liền cưỡng hôn ở sân bay đầy người qua lại.
“Ưm...ưm…” Tô Mạt Mạt duỗi tay muốn đẩy Hứa Đình Xuyên ta, lại bị anh hôn đến toàn thân mềm như bông.
Cô bị anh ôm chặt, hai chân tựa như rời khỏi mặt đất, không có chút lực, chỉ có thể để anh ôm hôn tuỳ ý.
Hứa Đình Xuyên lần này tuy nói là hôn, nhưng lại giống như đang gặm cắn trừng phạt cô hơn, anh hôn thô bạo, đôi môi bị anh liếm mút đến nóng rát, cô vừa định mở miệng ngăn cản, Hứa Đình Xuyên lợi dụng sơ hở, đầu lưỡi như linh xà chui vào trong khoang miệng của cô.
Tuy anh hôn thô bạo đến vậy, Tô Mạt Mạt thiếu chút nữa đã chìm đắm trong nụ hôn này, cô thật sự sợ chính mình hãm sâu, anh sẽ lại nói câu không xuống tay được, nghĩ tới hoàn cảnh lúc trước, Tô Mạt Mạt liền lập tức học bộ dáng của Hứa Đình Xuyên, ngậm lấy môi dưới của anh, dùng sức cắn một ngụm.
Nháy mắt khoang miệng của cả hai người đã tràn ngập mùi máu tươi, Hứa Đình Xuyên buông cô ra, trên mặt có chút phẫn nộ, dùng ngón cái lau môi dưới, rũ mắt nhìn thoáng qua, không nói lời nào liền lôi kéo Tô Mạt Mạt ra khỏi sân bay.
“Anh muốn đưa tôi đi đâu? Mau buông tôi ra.” Tô Mạt Mạt muốn thoát khỏi tay anh.
Nhưng Hứa Đình Xuyên nắm quá chặt, cô như lấy trứng chọi đá, không làm lay động anh được nửa phần.
Sắp có thịt rồi anh chị em ơii
Nhưng cô cũng không thật sự cố sức, ngoài miệng nói Hứa Đình Xuyên buông tay, hai chân lại không nhịn được mà đi theo anh, còn không quên kéo theo hành lý của mình.
Gọi một chiếc taxi, Hứa Đình Xuyên dùng tiếng Pháp nói điểm đến cho tài xế, Tô Mạt Mạt có thể dùng tiếng Anh để nói chuyện vài câu đơn giản với người nước ngoài, chứ tiếng Pháp thì dốt đặc cán mai.
Ngồi trên xe, Hứa Đình Xuyên vẫn nắm chặt bàn tay cô, dường như sợ cô chạy đi mất, Tô Mạt Mạt cố thế nào cũng không thoát ra được. Sắc mặt anh không tốt lắm, Mạt Mạt cũng không dám liều lĩnh trêu chọc anh, dù sao cũng đang ở đất nước xa lạ, không biết nói tiếng bản địa, nếu Hứa Đình Xuyên thật sự thả cô đi, thì cô không khác gì người mù.
“Anh đưa tôi đi đâu?” Tô Mạt Mạt hạ giọng hỏi.
“Tới nơi em sẽ biết.” Hứa Đình Xuyên lạnh nhạt trả lời
Anh là đang ghen tỵ sao? Lời đầu tiên anh nói khi gặp cô, là hỏi Lục Cảnh Hoán có phải bạn trai của cô không. Cuối cùng cũng đến lượt anh ăn dấm chua, Tô Mạt Mạt trong lòng vui vẻ nhảy nhót.
Cô thầm nghĩ, chỉ cần anh thích mình, thì dù có bị liệt dương cũng không sao, dù sao trên Baidu cũng nói bệnh này có thể trị được, yêu đương trước rồi lên giường sau cũng không có gì không ổn, cô còn trẻ, có thể chờ được.