⬅ Trước Tiếp ➡

“Tới Colmar rồi cậu có muốn chơi thử không? Tớ mang nhiều bao cao su lắm. Không làm cậu đến khi tâm phục khẩu phục, đống cơ bắp trên người tớ coi như đồ bỏ.”
Giọng Lục Cảnh Hoán tuy nhỏ, nhưng nếu có người đi qua chắc chắn vẫn có thể nghe được, Tô Mạt Mạt vội lo lắng ngẩng đầu nhìn xung quanh có người đi qua hay không.
Vừa lúc nhìn thấy một người mặc đồng phục, hình như là cơ trưởng đi qua ghế hai người họ, còn quay đầu nhìn hai người ý vị thâm sâu, biểu tình đó chắc hẳn đã nghe được đoạn đối thoại vừa nãy.
Mặt Tô Mạt Mạt liền đỏ lên, cô đã quen với việc giả bộ ngoan ngoãn trước mặt người khác, đột nhiên lại có người nghe được đối thoại phóng đãng như vậy, cảm thấy xấu hổ.
Điền xong giấy xuất cảnh, tiếp viên hàng không đến thu lại, vừa vặn giọng nói của cơ trưởng cất lên.
“Xin chào quý khách, tôi là cơ trưởng của chuyến bay này. Xin cảm ơn quý khách đã lựa chọn hãng hàng không Quốc An, chuyến bay CA1588..”
Nghe thấy thanh âm quen thuộc, tim Mạt Mạt đột nhiên lỡ một nhịp, tay đang đưa giấy xuất cảnh cho tiếp viên buông lỏng, tờ giấy rơi xuống mặt đất.
“Ngại quá…” Tô Mạt Mạt lấy lại tinh thần, vội xin lỗi.
Tiếp viên hàng không nở nụ cười chuyên nghiệp nói không sao, ngồi xổm xuống nhặt tờ giấy lên.
“Xin hỏi, cơ trưởng của chuyến bay có phải tên Hứa Đình Xuyên không ạ?”
“Đúng vậy, em biết cơ trưởng Hứa sao?”
“Không có...không biết ạ.” Tô Mạt Mạt cuống quýt lắc đầu phủ nhận.
“Được rồi, em thắt dây an toàn chắc chắn nhé, lúc máy bay cất cánh áp suất giảm có thể làm em cảm thấy không tốt, em có thể nuốt nước miếng hoặc vận động cằm để giảm bớt…”
Tiếp viên hàng không cười dịu dàng, dặn Tô Mạt Mạt những điều cần lưu ý, nhưng cô một chữ cũng không nghe vào, chỉ nhớ đến việc cô đang ở trên chiếc máy bay do Hứa Đình Xuyên điều khiển.
Trong khoang điều khiển
Sau khi máy bay cất cánh an toàn, Hứa Đình Xuyên chuyển máy bay thành chế độ bay tự động.
Phó cơ trưởng Hữu bên cạnh thở dài nói “Trước khi cất cánh, tôi đi dạo một vòng ở khoang hạng nhất, nhìn thấy một mỹ nữ, bảy phần là đã có chủ rồi, nghe được bạn trai của cô ấy nói, có mang theo mấy hộp bao cao su, lúc tới Colmar sẽ chơi cô ấy đến tâm phục khẩu phục. Thật không biết là đi du lịch hay đi phóng túng nữa?”
“Tuần sau cậu tham gia kỳ thi lên chức cơ trưởng rồi, tôi thấy cậu không quan tâm chuyện này mấy, chỉ quan tâm đến việc chuyến bay có người đẹp hay không thôi.” Hứa Đình Xuyên duỗi tay đón lấy ly cà phê được tiếp viên đưa tới, nhấp một ngụm, cười trêu chọc phó cơ trưởng.
“Nói đến hành khách là người đẹp, có vị mỹ nữ ở khoang hạng nhất hình như có nợ phong lưu với cơ trưởng Hứa đấy, vừa nghe xong đoạn giới thiệu của anh, liền hỏi tôi có phải cơ trưởng tên là Hứa Đình Xuyên không, tôi hỏi có quen anh à thì cô ấy lại nói không quen biết.” Vị tiếp viên hàng không vừa rồi thu giấy xuất cảnh của Mạt Mạt cũng hùa theo trêu đùa.
“Là vị mỹ nữ mặc áo thun ngắn, ngực to eo nhỏ phải không? Trên chuyến bay này chỉ có một vị mỹ nữ này thôi.” Phó cơ trưởng nhìn Hứa Đình Xuyên với ánh mắt ghen tị.
“Thấy được tên không?” Hứa Đình Xuyên nghe vậy, tim đập nhanh hơn một chút.
“Tôi cố ý nhìn giấy xuất cảnh, tên là Tô Mạt Mạt thì phải.”
Tiếp viên hàng không vừa dứt lời, sắc mặt Hứa Đình Xuyên trở nên ngưng trọng, rõ ràng chính là nợ phong lưu của anh.


⬅ Trước Tiếp ➡