Chương 7
món quần áo, rồi sau đó chân dài bước ra cửa.
Cố Thanh Nhan không khỏi âm thầm nghĩ chẳng phải sau khi có tiếp xúc thân mật thì nên thân mật ôm nhau trên giường sao một đêm sao, chẳng lẽ cô thật sự kém cỏi như vậy, khiến cho Thẩm Sơ Bạch không chút lưu luyến, còn chém đinh chặt sắt bác bỏ thỉnh cầu của cô.
Cô càng nghĩ càng giận, càng nghĩ càng không cam lòng, bĩu môi một cái, nắm chặt tay rồi dần dần khép mắt lại.
Thẩm Sơ Bạch nhịn không được quay trở lại phòng xem cô, bắt gặp hành động của cô.
Tức giận đến thế sao?
Khóe miệng anh không tự chủ được nhếch lên, thuận tiện duỗi tay đắp lại cái chăn đã bị cô đá toán loạn thêm một lần nữa, sau đó chăm chú nhìn khuôn mặt nhỏ thanh lệ đã lâu không gặp của cô rồi lại xoay người đi ra ngoài.
Ngày tiếp theo, tuy rằng đã đến 10 giờ rồi nhưng Cố Thanh Nhan vẫn nằm ăn vạ trên giường, cả người bủn rủn, căn bản không nghĩ tới việc phải rời giường.
Cô lười biếng duỗi eo eo, bỗng nhiên nghĩ tới chuyện gì đó, dùng một chiêu cá chép lộn vòng ngồi bật dậy, tìm di động khắp nơi, sau khi tìm một vòng vẫn không thấy, lúc này cô mới nhớ tới tối hôm qua sau khi tới nhà anh, bản thân quá khẩn trương, để túi xách ở trên xe anh, nhưng chuyện này lại vô cùng cấp bách, cho nên sau khi cô tìm thấy quần áo mặc vào, liền đi thẳng đến thư phòng của Thẩm Sơ Bạch.
Hẳn là Thẩm Sơ Bạch đã tới công ty từ sáng, lúc này phòng sách của anh không một bóng người.
Dù sao ngày hôm qua chính anh cũng đã nói sau khi cô dậy muốn làm gì cũng cứ tùy ý, Cố Thanh Nhan không hề chần chừ ngồi vào trên ghế làm việc, mở laptop ra.
Máy tính không khóa, Cố Thanh Nhan có thể mở nó lưu loát ngoài dự đoán, cô vừa mở trang web vừa cảm thấy Thẩm Sơ Bạch này quả thật vô cùng thảnh thơi, cái phòng lớn như vậy thì không nói, ngay cả tốc độ mạng cũng nhanh hơn bình thường gấp đôi.
Cố Thanh Nhan chuyển ánh mắt lên màn hình, ngón tay gõ gõ cằm tự hỏi gì đó, sau đó đôi mắt bỗng nhiên sáng ngời, gõ chữ.
Thẩm Sơ Bạch trở về nhà vào lúc năm giờ chiều, đưa cái túi mà người nào đó qua loa ném lại trên xe cho người hầu, nhắc nhở một câụ "Tiên sinh, hôm nay cậu trở về sớm vậy." Quản gia Lưu mở miệng nói, Thẩm Sơ Bạch 'ừ' một tiếng, sau đó vừa bước vào vừa hỏi "Hôm nay cô ấy thế nào." "Cố tiểu thư thức dậy muộn, 11 giờ rưỡi mới ăn cơm, xem TV một lát sau đó đi ngủ trưa, sau khi ngủ dậy thì ăn điểm tâm ngọt, đi dạo qua nhà kính trồng hoa một vòng, sau đó một mình đi ra ngoài mua đồ vật, vẫn chưa quay lại." Thẩm Sơ bạch gật đầu, không nghi ngờ gì, quản gia lại tiếp tục nói "Nhưng mà, lúc sáng Cố tiểu thư có đi qua phòng sách của cậu ngồi tầm một giờ, chúng tôi nghe theo lời cậu dặn, không quấy rầy cô ấy." Phòng sách.
Trong lòng Thẩm Sơ Bạch run rẩy một cái, nhớ tới trong phòng sách có vật như thế, nếu bị cô thấy được..
anh tức khắc mở miệng nói "Xem lại máy theo dõi trong thư phòng một chút." "Vâng." Cũng may Cố Thanh Nhan chỉ dùng máy tính của anh, Thẩm Sơ Bạch âm thầm nhẹ nhàng thở ra một hơi, chẳng qua lúc anh nhìn thấy hình ảnh dáng vẻ của Cố Thanh Nhan ngồi trước máy tính của anh suy suy nghĩ