Chương 8
nghĩ, cảm thấy có chút buồn cười, ánh mắt không khỏi dịu dàng hơn, một chút khẩn trương cũng biến mất không dấu vết.
Trong màn ảnh, cô lầm bầm lầu bầu một câu "Lần sau em cũng muốn bắt nạt cho đến khi anh khóc.." giọng nói không lớn, lại rất rõ ràng.
Anh có chút tò mò, cô nhóc này đã tìm kiếm cái gì, gương mặt hồng hồng, còn nói ra lời nói như thế.
"Chú Lưu, giúp tôi lấy máy tính trong thư phòng tới đây." Thẩm Sơ Bạch mở máy, mở thanh công cụ tìm kiếm ra, sau khi nhìn thấy lịch sử lại cảm thấy buồn cười.
"Làm thế nào để thuần phục một người đàn ông lúc ở trên giường", "Kỹ xảo khiến người đàn ông thành thục liên tục xin tha", "Làm thế nào để nắm giữ quyền chủ động trong tình yêú Cô gái ngốc ngày, ngay cả lịch sử tìm kiếm cũng không biết đường mà xóa, hóa ra lại tìm kiếm mấy thứ này, xem ra lời nói của anh ngày hôm qua thật đúng là đã đả kích đến cô.
Cố Thanh Nhan, đây là muốn đánh lâu dài với anh sao.
Chú Lưu thấy Thẩm Sơ Bạch ngồi cười đến mức nhập thần, cắn chặt răng mới dám nói chen vào "Tiên sinh, Cố tiểu thư đã trở lại." Thẩm Sơ Bạch thu lại ý cười, gật đầu tỏ vẻ đã biết, sau đó liền khép máy tính lại, đi ra ngoài.
Anh dựa vào khung cửa, chặn Cố Thanh Nhan đang xách theo bao lớn bao nhỏ trước cửa phòng ngủ, dù bận vẫn ung dung hỏi cô "Mua gì thế?" Thấy Cố Thanh Nhan cúi đầu không nói, Thẩm Sơ Bạch rũ mắt nhìn vào túi.
"Anh biết thương hiệu này." Liên hệ một góc vải ren màu đen Cố Thanh Nhan giấu không kỹ đang nằm lộ ở một góc trong túi, "Nội y tình thú?" Cái này chắc không phải là bí tịch Cố Thanh Nhan lén học được đâu nhỉ..
Cố Thanh Nhan đỏ mặt nhỏ giọng lẩm bẩm "Không cần anh quan tâm." "Ừm, xem ra anh đoán đúng rồi," Thẩm Sơ Bạch dùng ngón trỏ sờ sờ cằm, "Chẳng qua ren đen không hợp với em, anh thích em mặc đồ ren hồng phấn hơn.." "Anh biến.." Cố Thanh Nhan thẹn quá thành giận đang chuẩn bị mắng anh biến thái, lại nghĩ đến đại kế hôn nhân của mình còn phải dựa vào người đàn ông trước mặt này, bây giờ chọc giận anh cũng không tốt lắm.
Thẩm Sơ Bạch nhướng mày "Hửm?" "..Anh đẹp trai hơn rồi, ha ha a.." Dường như sợ anh không tin còn phối hợp thêm vài tiếng cười lúng túng.
Thẩm Sơ Bạch gật đầu "Cảm ơn." "Thật ra em mặc ren màu gì cũng được, anh đều thích." Cố Thanh Nhan trộm trợn trắng mắt, sau đó đi về phòng.
"Đúng rồi, anh đã cho người dọn hết đồ đạc cho em rồi, ngày mai em dọn ra ngoài đi." Sau khi sửng sốt vài giây, Cố Thanh Nhan dùng vẻ mặt không thể tin nổi nhìn về phía Thẩm Sơ Bạch, nói "Không phải chúng ta đã nói chuyện xong rồi sao?" "Anh đổi ý." Trong nháy mắt Cố Thanh Nhan trở nên héo úa hẳn, cô mới về nước được gần một tháng, hợp đồng thuê nhà ngày mai sẽ hết hạn, hiện tại Thẩm Sơ Bạch lại muốn đuổi cô đi ..
Thấy cô gái nhỏ nhíu mày có vẻ sống không còn gì luyến tiếc nữa, chẳng khác nào chú thỏ nhỏ thường vểnh tai thì nay hai cái tai lại rũ xuống, Thẩm Sơ Bạch ho khan một tiếng, nói "Thôi vậy, cho phép em tạm thời ở lại thêm vài ngày." Hai lỗ tai của con thỏ nhỏ tên Cố Thanh Nhan một lần nữa vểnh lên, dùng sức gật đầu, rồi chạy vào phòng ngủ, sợ anh lại đổi ý.
Thẩm Sơ Bạch xoay