⬅ Trước Tiếp ➡

côn thịt vẫn còn ở trong cơ thể mình, huyệt thịt xoắn lại, khiến Thẩm Sơ Bạch hít sâu một hơi, bàn tay vỗ xuống đùi cô.
"Lộn xộn nữa sẽ phạt em." Ngay lập tức Cố Thanh Nhan không dám động đậy, chẳng khác gì bị cố định một chỗ, dáng vẻ ngốc nghếch, luống cuống khiến Thẩm Sơ Bạch cười ra tiếng.
"Hôm nay không ăn em nữa." Thẩm Sơ Bạch rút côn thịt ra, làm cả người Cố Thanh Nhan run lên.
Anh lấy hộp khăn giấy bên cạnh giúp Cố Thanh Nhan đơn giản lau sạch thân dưới, sau đó mặc lại quần áo của mình, mặt quay về phía tủ quần áo, không biết đang nghĩ cái gì.
Cố Thanh Nhan cố nâng cơ thể đau nhức dậy, sửa sang lại quần áo, cố sức xuống giường, hai cái đùi run rẩy đi về phía Thẩm Sơ Bạch.
Cô ôm lấy lưng anh từ phía sau, đầu dựa vào tấm lưng dày rộng của anh, hai tay duỗi ra đặt trước bụng anh, chạm phải cơ bắp căng chặt ở nơi đó, lại hơi hơi thất thần.
Cuối cùng vẫn là Thẩm Sơ Bạch nhắc nhở cô "Muốn nói cái gì thì nói đi." Dường như cô có thể tượng tượng được khuôn mặt không cảm xúc lúc này của Thâm Sở Bạch, ngón tay nắm chặt, hít vào một hơi, trong giọng nói còn có cảm giác mềm mại vô lực sau khi tình dục trôi qua "Em muốn gả cho anh." Thẩm Sơ Bạch đang ở sửa sang lại cổ tay áo tay bỗng dừng một chút, cúi đầu lấy tay cô ra, xoay người lại đối mặt với cô, vẻ mặt thâm trầm.
Đôi mắt thâm thúy đen như mực dường như có thể nhìn xuyên thấu cô.
Cố Thanh Nhan vội vàng cúi đầu, không muốn đối diện với anh, trong lòng lại nôn nóng chờ anh nói tiếp.
"Không được." Cố Thanh Nhan ngẩng đầu, vội vàng tiến lên một bước, hỏi "Vì sao chứ?" Hơn nữa từ giao tình trước đây của hai nhà Thẩm, Cố cùng với mấy ngày ở chung này, cộng thêm việc mình vừa hiến thân, Cố Thanh Nhan vẫn cảm thấy không nắm chắc mười phần thì cũng được bảy tám phần, ai ngờ anh lại cự tuyệt không chừa đường lui.
Mà dường như Thẩm Sơ Bạch đã sớm dự đoán được cô sẽ hỏi như vậy, khuôn mặt anh trầm xuống, xoay người tới gần Cố Thanh Nhan, hơi thở ấm áp phả vào trên mặt cô, Cố Thanh Nhan mơ hồ cảm nhận được một chút ý lạnh, trong lòng không rõ vì sao lại trở nên hốt hoảng.
"Bởi vì.." Thẩm Sơ Bạch bắt lấy ánh mắt vẫn luôn tránh né của Cố Thanh Nhan, "Em vừa thích khóc, lại vừa ngu ngốc." Sau khi nói xong lời này, vẻ mặt của người đàn ông bỗng nhiên thay đổi, sang sảng cười ra tiếng, đôi mày anh khí cũng giãn ra.
Cố Thanh Nhan bị nói ngu ngốc sửng sốt chớp mắt một cái mới kịp phản ứng Thẩm Sơ Bạch đang nói về cô lúc ở trên giường rất ngốc.
Cô bĩu môi, tức giận đẩy anh ra, quay lại ngồi lên trên giường.
"Em không nói đùa với anh, anh lại muốn bắt nạt người ta." "Vừa nãy đã bắt nạt đủ rồi." Trước sau gì Thẩm Sơ Bạch cũng không nói đến vấn đề chính, Cố Thanh Nhan xem như lần này đã chẳng còn hy vọng gì, vì thế âm thầm đấm lên chăn một cái rồi nằm ngửa đến trên giường chuẩn bị ngủ.
Hoạt động lúc nãy thật sự tiêu hao thể lực, khiến cô mệt mỏi rã rời.
Đi thêm vài bước thôi cũng đã khiến hai mí mắt cô càng ngày càng nặng.
Chẳng qua cô vẫn trộm mở mắt ra nhìn nhìn Thẩm Sơ Bạch cách đó không xa, chỉ thấy anh mở tủ quần áo ra, cầm cầm theo bài


⬅ Trước Tiếp ➡