Chương 29
Nụ cười trên gương mặt cô biến mất, cô nhìn Lương Yến Châu, nghiêm túc nói “Lương Yến Châu, đừng xen vào công việc của tôi. Tôi không cần tài nguyên của anh, cũng không muốn bị bất kỳ ai bao nuôi. Nếu anh coi tôi là bạn thì đừng nhắc lại chuyện này nữa, nếu không chúng ta ngay cả bạn bè cũng không làm nổi.”
Lương Yến Châu lặng lẽ nhìn cô.
Qua một lúc, anh khẽ gật đầu, nói “Được thôi, coi như tôi chưa từng nói.”
Anh đưa tay nhận lấy chiếc cốc trong tay Tần Sương, ánh mắt nửa trêu chọc nửa như cười mà không cười, đùa cô “Còn muốn uống nước nữa không? Tần tiểu thư kiêu ngạo, cứng cỏi.”
Tần Sương vô thức mím môi, bướng bỉnh nhìn chằm chằm vào Lương Yến Châụ
Lương Yến Châu cong môi cười, nhìn cô “Hửm? Còn muốn không?”
Tần Sương lúc này mới mạnh mẽ gật đầu, nói “Muốn ”
Lương Yến Châu bật cười “Đợi chút.”
Nói rồi anh mới đi đến chỗ máy lọc nước, lại rót cho Tần Sương một cốc nước.
Đến ngày thứ tám nằm viện, triệu chứng sốt đi sốt lại của Tần Sương cuối cùng cũng hoàn toàn biến mất.
Sáng thứ bảy, bác sĩ Chu đến kiểm tra phòng, sau khi cẩn thận thăm khám cho cô, cuối cùng cũng đồng ý cho cô làm thủ tục xuất viện. Khi viết bệnh án, anh còn dặn dò “Cuối năm rồi, Bắc Kinh dạo này ngày càng lạnh, mỗi năm mùa đông đều là lúc dịch cúm hoành hành nhất. Sau khi xuất viện nhớ giữ ấm, không có việc gì thì đừng ở ngoài trời quá lâụ”
Tần Sương vừa khỏi bệnh nặng, tâm trạng rất tốt, mỉm cười gật đầu, đáp “Biết rồi, cảm ơn bác sĩ Chụ”
Bác sĩ đi rồi, Tần Sương bắt đầu thu dọn đồ đạc, cởi bộ đồ bệnh nhân trên người ra, thay lại quần áo của mình.
Trên tủ đầu giường đặt một cuốn Anna Karenina, đó là do Lương Yến Châu mấy hôm trước khi đi cùng mẹ đến hiệu sách, bất chợt gửi cho cô một tin nhắn WeChat, hỏi cô Đọc sách không?
Đồng thời chia sẻ luôn vị trí lúc đó cho cô.
Tần Sương rất ngạc nhiên Anh đang ở hiệu sách à?
Lương Yến Châu Đi cùng mẹ tôi mua sách. Hôm qua không phải cô nói nằm viện buồn chán sao, có muốn tôi mang cho một cuốn sách giết thời gian không?
Tần Sương Vậy anh giúp tôi tìm thử xem có Anna Karenina không, trước đây tôi có một cuốn nhưng cho bạn mượn rồi bị mất, vẫn luôn muốn mua lại một cuốn. Mua xong bao nhiêu tôi chuyển lại cho anh.
Lương Yến Châu Chỉ là một cuốn sách thôi, coi như tôi tặng cô.
Rồi hỏi tiếp Ngoài cuốn này, còn muốn gì nữa không?
Tần Sương Không cần, chỉ cần cuốn này thôi.
Lương Yến Châu Ừ, tối qua tôi mang đến cho cô.
Anh vừa gửi xong tin nhắn, thì Lương Thái đi tới, tò mò hỏi “Con đang nói chuyện với ai vậy?”
Lương Yến Châu cất điện thoại, nhìn về phía mẹ mình, dáng vẻ có chút lười nhác xen lẫn bông đùa, cười trêu “Lương Thái, mẹ bây giờ có phải quản hơi nhiều rồi không, không chỉ giục con lấy vợ, còn quản cả việc con đang nói chuyện với ai nữa.”
Lương Thái liếc anh một cái, không vui nói “Mẹ mặc kệ con, sau này cứ cho con xuất gia làm hòa thượng luôn cho xong.”
Lương Yến Châu mỉm cười, nói “Chỉ cần bố mẹ khỏe mạnh là quan trọng nhất, chuyện của con thì hai người bớt lo đi.”
Lương Thái nói “Mẹ lười chẳng muốn quản, để xem con ế đến bao giờ.”
Tần Sương bỏ cuốn Anna Karenina vào trong túi, thu dọn xong hết đồ đạc rồi xuống lầu làm thủ tục xuất viện.
Lúc làm thủ tục mới phát hiện Lương Yến Châu đã sớm thay cô nộp viện phí rồi.